Tuyến xe buýt 13

chạy dọc đường số 8

ngày 26

thu thôi thăm thẳm, trôi thơ thẩn trời

 

mười mấy nỗi buồn

định muôn đời chôn hết

ơi những mảnh đất chết

định chôn mình, cô đơn..

 

bắt gặp một nụ cười

tươi hơn nắng,

trong hơn mây.

hồn du lãng về đây

trên con đường số 8.

 

tuyến xe số 13

dừng góc cafe cũ

tờ báo mới

dăm vết khói đong đưa

 

lất phất bụi trời,

long lanh sáng.

có nụ cười,

vắt dọc nửa tầng cao.

nghiêng nửa chừng thu

lòng muốn ngã..

 

cô gái bán sắc trời,

có thương người lãng du?

xin đừng đong chi vội,

người lấy hết, tình thu...

 

có những lẽ hoang tàn

chắc muôn đời – không khác.

có những sự điêu tàn

mãi sau, không thể khác.

 

khi họ diễm lệ váy hoa,

em dung dị dẫn lối thiên thai.

em là ai,

anh không muốn biết em là ai!

vì quá sợ nỗi sầu chưa nửa

đã vội vàng cất bước tinh khôi..

 

tuyến xe buýt 13

chạy dọc đường số 8

ngày 26

một người

đợi bến kẻ tình thu...

SG, 1/6/2019