Khói tóc (Nguyễn An Bình - Sài Gòn)

 

Mưa lấm tấm. Mưa mênh mông

Chợt cười ai nhớ khói đồng ngày mưa

Chiếc cò, bóng vạc, chiều xưa

Theo mưa tầm tã đón đưa tôi về.

 

Qua sông, qua biển, lụy đò

Chiều hôm khói sóng giả vờ ngu ngơ

Đứng một mình – đứng ngẩn ngơ

Một thời tuổi trẻ  ai chờ lại quên.

 

Nhà em khói lam chiều lên

Hanh hao cái nắng ủ bền cột rơm

Ngọt bùi một vắt cơm thơm

Tiếng con cá quẫy mẹ đơm bên nhà.

 

“Vừng ơi” vừng – xin mở ra

Giấu chi đến nỗi thịt da đau rần

Như châu chấu – như chuồn chuồn

Tôi đem sợi khói chơi ngông bên trời.

 

À ơi, nhịp võng à ơi

Câu ru mẹ hát một đời khói sương

Hương cau bát ngát sau vườn

Giàn trầu xanh lá biết còn đợi nhau.

 

Em nào hiểu – tôi vì sao

Mắt đăm đắm nước chực trào mặn môi

Bần thần ngó vệt chiều rơi

Tôi thương khói tóc mẹ tôi thôi mà.



Phamngochien.com - 11:26 - 29/06/2021 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận