|
Đặng Thy Đông là cựu sinh viên lớp 05 Ngữ văn trường ĐH Văn Hiến. Vừa mới ra trường chưa đầy 6 tháng, Đông nhận được hai niềm vui: có việc làm tại quê nhà và được ra mắt tập thơ đầu tay. Chúng tôi xin giới thiệu bài viết của nhà văn Lê Hoài Nam về tập thơ Khoảng trời xanh ban mai (PNH) Thơ của cô giáo trẻ ở miền biển Giao Thủy |
|
|
Một hôm, tôi vào mạng và bật trang web quen thuộc lucbat.com - một trong những tờ báo mạng được thiết kế rất đẹp, trang nhã và rất lục bát, mà người sáng lập ra nó là Nhà thơ ĐẶNG VƯƠNG HƯNG, bạn tôi; khi nháy chuột vào mục Chuyện đời tôi, thấy có một bài văn xuôi với cái tên tác giả Đặng Thy Đông, tôi không thể không dừng lại để xem. Riêng cái việc lấy tên đệm là Thy đã đáng để ta tò mò rồi, chứng tỏ cô gái này có khiếu thẩm mĩ nên mới dùng chữ Thy vừa lạ, vừa ấn tượng như thế, chứ nếu phải kẻ lười nghĩ thì đặt quách là Thúy Đông, Tuyết Đông hay Phương Đông gì đó cho thông dụng, cho giống với tên diễn viên chèo, diễn viên tuồng. (Sau này tôi mới biết: chính Nhà thơ Đặng Vương Hưng đã chọn cho Đông chữ Thy thú vị ấy, còn họ tên thật của cô là Đặng Thị Đông).
Tôi tiếp tục nháy chuột sang mục Lục bát mỗi ngày, lại bắt gặp một bài thơ mới sáng tác của Đặng Thy Đông. Đọc xong cả văn và thơ, tôi liền viết mấy lời nhận xét gửi qua email cho Đông. Khi hồi âm, Đông gửi hẳn vào email của tôi một tập thơ 60 bài; Đông có ý nhờ tôi biên tập giúp. Với một người yêu văn chương và chân thành như Đông, dù đang rất bận, tôi không thể không nhận lời. Tôi đọc thơ Đông với tâm trạng rất vui, bởi lẽ đã lâu lắm, taị miền quê biển này mới thấy một cây bút trẻ, tuổi ngoài hai mươi như Đông xuất hiện. Tôi tự dặn mình, dù Đông viết thế nào thì cũng cần phải nâng niu, trân trọng cái đã, còn phán xét điều này điều nọ, hãy để sau. Thế là tôi đọc liền mạch cả tập. Tôi nhận thấy Đông viết rất chân thật, bằng những gì mình quan sát, mình nếm trải, không triết lý ồn ào, không nói những điều quá đao to búa lớn, vượt quá sức mình, hoặc những điều mình không có cảm xúc. Chính cái sự chân thật, gần gũi nó sẽ lay động trái tim người đọc miền biển quê Đông. Đấy chính là điều đáng nói nhất ở tác giả.
Điều còn hạn chế ở đây là văn phong, câu chữ, đôi chỗ còn hơi dễ dãi. Tứ thơ (hay có thể gọi là ý tưởng) của một số bài chưa thật đắt. Âu đó cũng là nhưng hạn chế mà người mới viết thường hay mắc. Tuy vậy, cái phần còn hạn chế là phần nhỏ, còn cái phần đáng để chúng ta nuôi hy vọng mới là phần lớn.
...Cuộc đời ai dễ cho vay Chút tình còn đượm hương say khe trầu Ngây thơ em giấc mơ đầu Theo anh một lối mưa ngâu ướt nhòe...
Đặng Thy Đông viết thế, trong tập Khoảng trời xanh ban mai mà tôi đang viết lời tựa đây. Đọc cả tập sẽ không hiếm những câu, những trường đoạn có vẻ “ngô nghê” nhưng lại lấp lánh những tố chất như thế.
Vấn đề đáng quan tâm nhất của Đặng Thy Đông bây giờ là có dám dấn thân đi tới cùng với văn chương hay không. Một con đường mà không chỉ có hoa thơm dâng mời mà còn có nhiều ghềnh thác, chông gai, có khi bạc bẽo nữa đón đợi. Nếu Đông có cái quyết tâm đó, chúng ta hoàn toàn hy vọng tại miền quê biển Giao Thủy mênh mang nắng gió sẽ có một nữ thi sĩ Đặng Thy Đông vào những ngày tháng không xa. Nhưng nếu Đông chỉ coi văn chương như là một thứ son phấn trang điểm, làm duyên cho từng lúc thì chẳng bao lâu tên tuổi Đông cũng sẽ nhạt nhòa trên thi đàn như bao người đã từng như thế.
Hà Nội, mùa đông năm 2009
Lê Hoài Nam
Theo Lucbat.com |