Chùm thơ tháng 5 của Tịnh Bình (Tây Ninh)

 

LƯU LY...

"Đã lâu rồi lòng như biển vắng
Bờ bãi dài hoang lạnh
Mãi ru mình trong những giấc mơ xa
Giấc mơ ngập sắc hoa lưu ly tím biếc..."
*
Chợt gặp lại mình trong tuổi đôi mươi
Bài thơ một thời ta viết về hoa lưu ly xanh biếc
Về một tình yêu chẳng bao giờ phai nhạt
Như sắc lưu ly trong nắng chiều vàng
Nàng con gái đơn phương chờ đợi
Có phải là ta đó chăng ?
Sao có thể một thời yêu đến thế...
*
"Lưu ly...lưu ly...muôn đời... mãi mãi...
Sao lại lìa xa...?"
Cô gái ấy một thời ngơ ngác
Cổ tích chuyện tình
Ai đó đánh rơi...
*
Ta muốn viết lại bài thơ năm ấy
Lưu ly thả từng cánh mỏng
Nhưng cô gái năm xưa đã bỏ đi
Và những buổi chiều vàng biến mất
Ô hay
Trái tim ta già cỗi tự lúc nào...
*
"Đã lâu rồi lòng như biển vắng
Bờ bãi dài hoang lạnh
Mãi ru mình trong những giấc mơ xa..."
Cô gái ơi từ trong ta sâu thẳm
Trìu mến gọi lưu ly
Người tình diễm mộng
Không phải chàng đâu
Chỉ là ta
Thương tên hoa đến mơ hồ...


BÀI CA MÙA HẠ

Vẫy tay chào cánh én bay đi
Vút tầng không... Xuân về nơi ngơi nghỉ...
*
Ở cuối khu vườn vừa ươm mầm nắng
Nhu nhú những non xanh
Mới hôm nào
Vạt gió trong ngần mang hơi xuân đến
*
Đứng câm lặng bên bức tường trắng
Xập xòe vài bông lựu đỏ
Tưởng như quyên đã gọi bầy
*
Người ôm đàn ngồi hát tình ca xuân
Có vẻ cảm thấy mình lạc lõng
Khoan bắt nhịp bài ca mùa hạ
Ơ hay lũ ve sốt ruột cất tiếng rồi...


NỖI NHỚ ĐỒNG LÀNG

Rưng rưng nỗi nhớ đồng làng
Vệt bùn lem lấm mùa màng hong phơi
Mưa chiều ướt khói lam rơi
Giọng buồn chẫu chuộc nhại lời nỉ non
*
Cành tre chim hót véo von
Cánh diều im ngủ hạ còn thơ ngây
Nong nia sàng sảy cấy cày
Trông trời trông đất khôn khuây nhiều bề
*
Bâng khuâng chốn cũ tìm về
Cỏ may dẫn lối bờ đê thuở nào
Khoảng trời gió biếc xôn xao
Cánh cò cõng nắng bay vào chiều hôm
*
Ngày về bưng bát cơm thơm
Tuổi thơ với ngọn khói rơm quê nhà...

TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)


Phamngochien.com - 01:35 - 13/06/2021 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận