Nhớ cô giáo cũ (Phạm Ngọc Thái - Hà Nội)

                                Kính tặng cô giáo chủ nhiệm
                                        Đinh Thị Kim Thanh


Xóm chiến tranh. Thời thơ sơ tán học.
Lớp cũng là một mái nhà gianh
Sân trăng sáng như lòng cô đằm thắm
Soi vào em bao nỗi ân tình.

Nhớ thuở ấy em còn trẻ quá
Tuổi hồn nhiên qua trang vở học trò
Như người mẹ hiền từ cô dìu dắt
Ở cái làng Cầu Ấu đã xa xưa.

Sông bến đưa đò... cô chèo giữa nắng mưa
Lớp lớp quá giang chúng em đi biền biệt
Có những phút quay lặng nhìn lòng thổn thức
Kỷ niệm về như bầy sáo lang thang.

Gió vẫn đang reo trên đồi thông Mỏ Thổ
Sông Máng trong xanh nước chảy qua cầu
Năm mươi năm trôi... tóc cô đã bạc
Tóc em giờ bóng hạc cũng vờn nhau.


Biết tin cô: Thôi không còn lên lớp nữa !
Đánh tan giặc về, em làm một nhà thơ
Sương trên mái tóc cô rơi xuống đầu em hoá lệ
Và đời người - Cô ạ! Ngỡ cơn mơ...

 

 Hà Nội, mùa đông 2014

 


Phamngochien.com - 06:09 - 17/11/2014 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận