Chồi (Công Danh - SV ĐH KHXH & NV TP.HCM)

Long ngồi lì trong cái sân mộ con con, hắn lù lù sau những khóm hoa, chiếc sơ mi màu sạm hệt như một con gấu xám. Hắn uống rượu dở, mới ba cúp mặt mày đã đỏ kè. Cái màu đỏ tưởng chừng như có thể búng ra men từ mỗi lỗ chân lông. Hình như nắng ửng lên rồi, nắng gió mỡ màng như thịt da một cô nàng mười bảy. Và đôi khi, Long hay mường tượng ra một cái dáng  nào ấy, cái dáng xinh xinh giữa một nơi xa lạ mà thân thương. Mõi khi đụng tới con gái, hắn lại sượng sùng. "Ừ thì em đẹp thật, ở cái tuổi ấy em có thể làm mọi thứ để chứng minh là em đẹp. Tôi vẫn thấy trong đó là một cái lốt không thể nào hoàn bị. Không thể nào tôi tới gần em hơn được bằng tí chút rơi rớt thương cảm."

     Mộ của Hiên mọc lên một dây dưa. Nhưng thiên hạ đồn đó là một "cây dưa", nghĩa là, theo cái nghĩa thông thường, nó mọc thẳng đứng chứ không bò tràn ra đất.

      Đôi khi những cái gì quái đản xảy ra không theo người ta tưởng tượng. Nó lại là cái quạt nan quạt mát mớ ta bà không đâu, người ta sống lẩn khuất. Người ta căng cứng người lên với cơm áo gạo tiền, ... rồi đủ thứ. Một số kẻ no cơm còn mò lên đây cầu cơ, bất chấp sự canh chừng của cha Hiên. Thân xác rữa nát cho lũ ruồi bọ, linh hồn bị xà xáo bởi những điều chưng hửng. Nợ mà. Phải vậy không Hiên? Phải vậy không em ?

 Hăm chín tháng Chạp.

 Long biết mẹ em không thích rượu nhưng Long vẫn lẳng lặng cầm cái chai bước khoan bước nhặt đi lên dốc núi. Em nằm trong một khu vườn. Hai ba thằng thanh niên gì đấy nó chận bước Long bằng một câu hỏi không đâu: "Không sợ hả cu?"

      Sợ?

 Cái bóng của mình  . Cái quá khứ mình, cái tiềm thức cũ kĩ bị đun chảy thành một thứ đen sì dặc quánh gọi là góc tối. Mà thôi, Long đâu biết thanh minh...

      Dây dưa của em, dây dưa mọc trên mộ em, nó giống một tấm chăn.

      Nó ra hoa.

Nó có bảy quả. Tròn tròn, trục trục.

Không! Không phải buồn, Long cũng chẳng dư hơi để mà buồn kể từ lúc đứng trước cánh cửa màu lơ lạnh ngắt. Cái vạch ngang của hai phân số cùng một mẫu chung: sống, chết. Cha em uống bia. Mẹ em gục trên ghế. Lần đầu tiên Long châm thuốc. Long châm thuốc và chẳng ai nói gì cả, khói cứ bay phì phèo như một lẽ vô thường, cứ chụp lấy, chụp lấy cái sát-na ấy và chẳng muốn buông ra nữa.

  - Thằng ấy đấy hả?

  - Ừ, ừ...

     Các cụ. Ồ vâng các cụ. Họ nhìn Long và hẳn là họ chỉ còn một mớ thương cảm. Không! Chắc là thông cảm mới đúng. Bàn có sáu đứa và đứa nào mặt mày cũng đỏ kè đỏ kịt.

      Cứ để tụi nó uống.

     Quan tài của em nằm phía phải. Long tựa vào nó, tự nhiên, một cái ngai không ngôi. "Hai! Ba! Dô!" Buồn gì đâu, Long cũng trong đám ấy!

***

  - Lớp tui vừa có một đứa ra nước ngoài.

  - Thế hử?

     Đường chiều về đầy bụi bặm. Mặt trời say khướt khườn khượt sau mái nhà ga.

   - Con gái hả?

   - Ừ!

    Lần dầu tiên Hiên không thả tóc dài. Có thể là em đẹp thật, ở cái tuổi ấy em có thể làm mọi thứ để chứng minh là em đẹp. Nhưng ai đó vẫn thấy chỉ là một cái lốt không thể nào hoàn bị. Một sự bất lực, bấu víu lấy một nơi nương tựa bằng bản năng nhu mì của em vậy. 

 

 

    Cứ như là một kịch bản í nhỉ? Mình đang diễn chỉ cần biết một điều là mình đang đóng chính.

   - Tôi rất tiếc!

    Long biết, ba mẹ em chẳng mảy ngạc nhiên chi cả khi lọt vào tai câu ấy. Mẹ em ngất, ba em vò trán. Phản ứng thường thấy.. " Có chuyện này..." - Vâng, đàn ông nói với nhau-  "...anh bình tĩnh, lúc lâm bệnh, bé nhà anh có mang". Người mặc blue trắng vỗ vai ba em và nói thế, giọng ông ta gãy khúc như cái nhông sên xe bị gỉ.

    Đám tang.

   Ngày hôm ấy trời có mưa không? Long nhớ là mình có mặc một bộ đồng phục. Quần xanh áo trắng ấy! Bên vai trái còn tươi nguyên màu xanh logo trường, bên vai phải ướt đẫm, Long cõng mẹ em lên núi. Long bê thúng đất hắt lên trên nắp quan. Long trượt chân xuống huyệt. Vết bầm đen đen...

    Xuống núi.

    Đó chỉ là một cái nắm tay thôi Long à. Trời nhỉ từng hạt lấm tám người ta gọi là mưa. Lạnh se sắc, chiều tím đặc, hai người một đèn pin theo nhau xuống núi. Có một cái siết tay. Hai cái bóng đi trước Long dăm bước, họ cóng róng diều nhau bước một qua đám gai mắt mèo bợm bãi. Lạnh, ồ vâng Long thấy lạnh. Mưa mà!

     Long không ưa Huy gì mấy. Nhưng vẫn cứ hay sang, Long đu lên cây ổi nhà Huy, phóng mắt qua bên kia xin xỏ ba phần tám cái nụ cười của em. Xe vất đó. "Đừng viết gì cho tui nữa, tui không đọc đâu!". Vầng cú ngày xưa cũ lắm rồi, Long muốn dừng lại, không diễn nữa. Cái ghế trống trong lòng vẫn trống, không một ai, chẳng một ai có thể ngồi, Long thấy man man giữa chốn này chỉ có một ốc đảo để mình bấu víu. Bản ngã mình.

    - Mày vẫn giận tao à?

    Huy đặt chai rựou xuống, khịt khịt mũi. Nhỏ Kim phía bên ấy không nói gì, vẻ nhường lời cho bạn trai. Long thở dài bằng hàm dưới, hơi men phả vào mũi một mùi nồng tanh. Người ta thích vác cái mặt nạ tuồng kia chi vậy? Để cái ngã đâm chém múa may  có khổ không? Hắn nhìn qua nhỏ Kim, ánh đèn vàng làm gương mặt nhỏ mỏng tang như một bức tượng sứ dễ vỡ. Hẳn là cái mặt của Long không nặng và đục như lúc này đây. Chỉ khác là lúc trước hắn cay vì ớt chứ không phải vì men.

-    Mày có sợ chết không Huy?

-    Cái gì?

-    Mày có sợ chết không?

-    Xỉn rồi à?

-    Tao sợ chết, nên ... tao hỏi mày có sợ chết không.

-    Có.

-    Tốt.

-    Còn nếu như tao nói không?

-    Tao sẽ nói rằng : "tao biết mày sẽ nói như vậy mà!", hà hà!

-    Thế mày nói sợ chết có chi là hay?

-    Tao đếch biết, tự nhiên tao nhớ thời đi học Quốc phòng, tao hỏi vậy...

Bao nhiêu thứ trên đời này, tốt lắm, đẹp lắm, chẳng qua chỉ là có sợ chết để mà theo hay không thôi. Long câm trên tay khẩu súng đen sì, tưởng tượng rằng nếu mình ăn nguyên một viên vào đầu sẽ thế nào. Vâng, chết.

Tối hôm đó, nhỏ Kim lôi đàn ra dạo một bản, ai ai cũng lặng lẽ,...

-    Thôi, dẹp cái đàn đi, nghe phát mệt.

Huy bảo thế.

Nó không biết đàn.

Sáng hôm sau, cây dưa trên mộ Hiên héo dần, chỉ còn đúng bảy quả. "Ôi dào, cái thứ mọc trên mồ mả, thấy thì để vậy chứ ai dám ăn", người ta bảo thế, họ hàng bảo thế, mẹ Long bảo thế, mẹ Huy cũng bảo thế. Long muốn đập Huy mà nó không có nhà. Long lên đây cầm theo chai rượu bước nhặt bước khoan. Mẹ Hiên có đuổi nhưng bà ấy lại về trước.

Nhỏ Kim sáng sớm lên, gẩy đàn từng tứng tưng tơ rưng tới giờ.

Người chết có nghe được không?

Long có biết nghe không?

-    Này Kim, ăn dưa không?

-    Gì kia?

-    Ăn dưa không?

-    Cứ ăn tự tiện, coi sao được?

-    Quái gì! Ai cấm? Có ai trồng đâu? Tui ăn, đếch chết. Bà ăn, chết tui chịu.

 


Phamngochien.com - 07:51 - 23/05/2013 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận