Trang chủ
Phân loại bài viết
Bài liên quan tới PNH
Giới thiệu sách, tạp chí
Bốn bức tranh (truyện ngắn của Phạm Ngọc Hiền)
Máy đánh chữ cơ (truyện ngắn của Phạm Ngọc Hiền)
Về khuynh hướng Thi pháp học văn hóa - lịch sử (Phạm Ngọc Hiền)
Giới thiệu "Truyện truyền kỳ Việt Nam: đặc điểm hình thái -văn hóa & lịch sử"
Nghệ sĩ Vũ Trung Uyên đi giữa hai bờ thơ - nhạc (Phạm Ngọc Hiền)
Cảm hứng sử ca trong trường ca Bước gió truyền kỳ (Phạm Ngọc Hiền)
Cả buôn Ma Dú góp gạo cho tù trưởng đi tham quan học tập kinh nghiệm các nước công nghiệp hiện đại. Khi trở về, ông ra nhiều đạo luật lạ lùng khiến toàn thể lũ làng la trời: 1. Ai uống một tô rượu cần thì sẽ bị phạt 3 triệu quan tiền và bị tịch thu ngựa; 2. Ai tè bậy vào gốc cây sẽ bị phạt 2 triệu quan tiền cộng với xách nước tưới rau nhà tù trưởng suốt một tuần trăng; 3. Ai đổ rác xuống suối sẽ bị phạt từ 1 đến 3 triệu quan tiền hoặc nộp một cái rẫy. Nếu không có tiền, mỗi ngày phải đến nhà tù trưởng để phục dịch không công trong các buổi tiệc tùng cho đến khi nào trả xong nợ mới thôi. Địa điểm thu tiền nộp phạt: nhà tù trưởng (Luật làng hậu hiện đại - truyện của PNH).

Chùm thơ Hai kư của Lê Duy Nhã (SV ĐH Sài Gòn)
 Bấc đông nam
  Thuyền nằm trên cát
  Cô đơn. Hoa muỗm
  Con ong bầu rạo rực
  In nền trời xanh.
Chùm thơ Hai kư của Nguyễn Hoàng Khang (SV ĐH Sài Gòn)
 Hoa mơ nở trắng rừng
 Bác tiều phu dừng chân bên suối
 Nỗi nhớ xưa ngậm ngùi.
Chùm thơ hai kư của sinh viên trường Đại học Sài Gòn
 Hoa phượng rơi đỏ trời
  Mưa dìu hoa ở lại
  Áo trắng đã đi xa
Mảnh ghép tâm hồn (Phùng Việt Thụy Khanh - Đồng Nai)
 Đang rảo bước trên con đường trải đầy lá vàng dưới bầu trời mùa thu, bỗng tôi thấy trời tối sầm lại, những tia nắng nhạt nhòa rồi mất dần đi. Xòe bàn tay ra, một giọt nước xuyên qua tán lá rồi nhẹ rơi xuống bàn tay tôi. Từ một giọt ra nhiều giọt và nhiều giọt hơn... “Ôi, mưa rồi”, tôi thốt lên rồi chạy vào mái hiên của một ngôi nhà sang trọng
Bạn tôi - cô gái Canada (Phùng Việt Thụy Khanh - học sinh THCS ở Biên Hòa)
 Sau một ngày từ chỗ làm thêm về nhà tôi vô cùng mệt mỏi. Nhà tôi là căn hộ ở tầng cao của một khu chung cư. Bước vào nhà đặt ba lô xuống, tôi thả người trên chiếc ghế sofa êm ái. Ánh nắng chiều buồn chiếu sáng căn phòng tôi. Đứng dậy, đi vào bếp tôi pha  ly café nóng rồi mở cửa bước ra ban công.
Ông tôi (Phùng Việt Thụy Khanh - HS lớp 7/8 trường PTCS Lê Lợi - Biên Hòa)
 Một hôm tôi đến nhà bạn chơi. Khi đang chơi đùa vui vẻ cùng với em gái nhỏ của cô ấy bỗng sợi dây chuyền của tôi rơi ra khỏi cổ, nắp dậy chuyền bật ra. Đứa bé nhìn vào và hồn nhiên hỏi "Ông của chị phải không ?". Tôi gật đầu và mỉm cười với em ấy. Chiều hôm đó, tôi đang uống 1 ly trà nóng khi bên ngoài mưa tầm tã với những cơn giống lớn.
Góc của em (Nguyễn Thu Trà - SV ĐH KHXH & NV TP.HCM)
 Góc của em ở đâu anh hỡi!!!     
  Xuân đã về rồi, nghe gió hát bên tai   
  Em vội vàng hít hà mùi cỏ dại        
  Để vội vàng tìm ý nghĩa góc quen
Bệnh đồng phục (Đặng Trần Hoàng Thông)
 Đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân câu hỏi đó chưa? Đó là khi bạn đang cố sức bảo vệ quan điểm của mình dù nó là đúng, mọi người thì đang ra sức phủ định điều đó. Liệu bạn đúng hay người khác đúng? Bạn sai hay người khác sai? Nếu bạn đã rơi vào tình huống đó thì xin thưa: bạn đã rơi vào "bệnh đồng phục".
Bạn đã dành thời gian bao nhiêu cho ba, cho má ? (Kiều Thị Hồng Phúc)
  Bạn đã dành bao nhiêu thời gian cho ba, cho má ? Bạn đã dành thời gian cho Ba, cho Má của bạn chưa? Có bao giờ, chúng ta suy nghĩ sẽ còn bao nhiêu tiếng đồng hồ nữa để ngồi cạnh Ba, cạnh Má, đó là một câu hỏi thật đơn giản nhưng cũng rất khó trả lời. Điều này càng làm cho lòng chúng ta càng day dứt hơn.
Sinh viên năm đầu (Trần Anh Tuấn)
  Hồn tôi đón gió thu về
  Mở toang ra đón bốn bề đường vui
  Lòng êm như nước sông trôi
  Cứ day dứt chảy về nơi nghẹn ngào
Tiếng vọng ngõ đá "Xứ Tiên" (Phan Nam - SV ĐH Đà Nẵng)
 Bước chân vào cổng trường đại học đã hai năm nhưng tôi không nguôi nhớ về ngõ đá đã gắn bó với tôi trong suốt quãng đời ấu thơ. Trong tâm khảm của tôi luôn chất chứa những hình ảnh quen thuộc mà có lẽ sẽ đi theo tôi trong suốt cuộc đời. Xin mời bạn hãy một lần đặt chân đến vùng đất quê tôi
Ai đáng thương, ai đáng trách trong Quan Âm Thị Kính ?
 Ai cũng biết vợ chồng Thị Kính - Thiện Sỹ sống với nhau rất hạnh phúc. Người chồng kinh sử, người vợ dịu dàng ngồi khâu áo bên chồng. Nhưng cuộc đời không ai biết đến chữ ngờ, cái cảnh êm đềm đó chẳng được bao lâu. Trong một đêm nọ, lúc chồng ngủ
Dấu ấn dân gian trong thơ Nôm Nguyễn Khuyến (Trần Thị Hoa)
 Với những câu thơ đó, Nguyễn Khuyến đã sử dụng thành ngữ "sáng tai họ, điếc tai cày" nhằm ám chỉ sự giả vờ của "anh giả điếc". Anh ta chỉ giả vờ ngô nghê, dại khờ chứ thực ra anh rất khôn chứ không hề ngốc nghếch như người ta tưởng. Trong bài Tạ lại người cho hoa trà, Nguyễn Khuyến đã vận dụng thành ngữ "tóc bạc, da mồi" để chỉ người già, sức yếu
Tình yêu trong tiểu thuyết của Tào Đình và Cổ Mạn (Huỳnh Thùy Linh)
 Tiểu thuyết Trung Quốc thời hiện đại với đại diện hai nhà văn trẻ là Tào Đình và Cổ Mạn cũng đã cho chúng ta thấy được điều đó. Một tình yêu "mãnh liệt" đã vượt qua những cay đắng của cuộc đời để có được một hạnh phúc trọn vẹn. Nên ở đây, chúng tôi muốn tìm hiểu ở một khía cạnh nhỏ về tiểu thuyết của hai tác giả này
Cậu bé đáng yêu của tôi (Đỗ Thị Hà)
 Lần đầu tiên gặp em tôi vẫn nhớ, đó là hôm tổ chức Trung Thu cho các em ở bệnh viện. Ngày hôm đó mọi người ai cũng vui, tôi tin là như vậy.Bởi  trong gương mặt hài lòng của nhà tài trợ, trongtừng hoạt động nhiệt tình của những tình nguyện viên chúng tôi và trong đôi mắt hứng khởi, hồ hởi của các em đã nói lên điều đó.
Trang [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9]   ...  [Trang cuối]
Giới thiệu tác giả
Suy ngẫm - Tin văn
  Long :  Vẽ tranh tường mầm non tại đây: 
http://vetranhtuongpro.com/ve-tranh-tuong-mam-non/
...
  Long le: Tham khảo thêm địa chỉ vẽ tranh ở đây nhé các bạn:
...
  Nguyễn Nguyên Phượng: Rất vui và hết sức cảm kích nhà văn Phạm Ngọc Hiền đã giới thiệu mỹ thuật và trang trọng về tập sách "Còn đó buổi ban đầu". Chúc nhà văn vui, ...
  Thanh Đạo: Tôi tán thành điều này. Tôi nghĩ giáo viên chưa có kinh nghiệm hoặc thiếu nhiệt tình không nên phân công dạy lớp 1, vì xây dựng nền tảng con người ở bậc học ...
  Đoàn Duy Luân: Bài viết của chú làm con nhớ đến trường nhiều lắm. 5 năm kể từ ngày rời mái trường thân yêu thì chỉ có đúng 1 lần về lại thăm trường và lúc đó ...
  Tiến Thắng B7: Càng ngày chúng ta càng thiếu kiên nhẫn dành cho những văn hào như M. Gooc-ki , tôi cũng không hiểu xã hội chúng ta đang phát triển như thế nào nữa, dường như ...
Sách của Phạm Ngọc Hiền
Liên kết trang web
Tìm kiếm
Từ khoá tìm kiếm
Lượt truy cập
Đang online: 14
Hôm nay: 855
Hôm qua: 6,009
Tổng cộng: 9924139
Trang web đồng hành
Song ba
Tapchivan

© Copyright 2009 - Phạm Ngọc Hiền - Email: phamngochien.com@gmail.com