cuối thác đầu ghềnh (nguyễn minh phúc - Kiên Giang)

 

loay hoay đã một kiếp người

ngày thôi đã hết mây thôi đã chiều

chậm rồi giọt nắng ngoài kia

bên đời hư ảo bên khuya úa tàn

 

ngồi mà vớt giọt sương tan

phận người bé mọn mưa chan giọt sầu

rã rời những bước chân đau

mang theo dâu bể nghìn sau đoạn lìa

 

thấy gì ngoài những ly chia

những chiều tuyệt vọng những khuya buốt hồn

của nghìn ảo vọng hư không

sương treo đầu lá gió giông phận người

 

thôi đành trả với hư vô

trăm năm một ngọn sóng xô cuối đời

về thôi ghềnh thác gọi mời

còn chăng nhạt tiếng khóc cười nhân gian...

 

 


Phamngochien.com - 07:58 - 11/08/2019 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận