Truyện trong lòng bàn tay của Chính Tâm


NGUỜI BẠN THÔNG MANH

 

Hai người bạn quen nhau từ dạo còn là sinh viên đại học. Ất vốn học kém cho nên hễ bí chỗ nào đều hỏi Dậu. Do đó mà hai người thân nhau. Sau khi tốt nghiệp, mỗi người được phân công đi một nơi. Thời đó đang là chiến tranh cho nên không liên lạc được với nhau. Bẵng đi gần mười năm, một hôm nghe tin anh Ất được bổ dụng làm một chức vụ có quyền thế trong một cơ quan nọ, anh Dậu đến thăm. Vừa bước vào phòng làm việc của Ất, Dậu reo lên chạy lại ôm chầm người bạn cũ thì bị Ất lấy tay hất ra và nghiêm sắc mặt nói: "Ông làm gì vậy!". Dậu cười : "Cậu không nhớ ra mình à! Mình là Dậu đây!" Ất nâng mục kỉnh lên hỏi : "Dậu nào? Ai quen biết gì ông." Dậu vẫn hồn nhiên kể một vài kỷ niệm cho Ất nghe, nhưng Ất nói rằng: "Chuyện vớ vẩn, tôi quen biết gì ông mà ông ba hoa, làm mất thì giờ tôi. Vậy bây giờ ông cần gì nào?"

Dậu chợt nhận ra thái độ thay đổi của Ất, bèn bình tĩnh nói: "Không cần việc gì, chỉ nghe nói độ này mắt ông bị bệnh thông manh cho nên đến thăm thôi! Vậy xin chào ông nhé!" Dậu xách mũ ra về, còn Ất đứng thừ ra không nói năng câu gì.

Chính Tâm

 

CÁI BONG BÓNG

 

Đuổi theo bong bóng nhiều lúc cảm thấy mệt mỏi, chán chường, đau khổ. Trong lúc thất vọng tôi muốn tìm cách đốt cháy bong bóng thanh tro bụi, nhưng đều bất lực. Một hôm, tôi dồn hết súc lực đuổi bắt bong bóng nhưng kiệt sức nằm thiếp lúc nào không hay. Trong cơn mê say, tôi nghe văng vẳng bên tai một giọng nói có vẻ khiêu khích: "Nầy, đừng ngốc nghếch, ngươi và cả lòai người của ngươi chẳng bao giờ tiêu diệt được ta đâu, ta được tạo ra bằng chất liệu đặc biệt, chất liệu đó không tìm thấy trên trái đất này. Trừ khi người chết nằm dưới mặt đất, lúc đó ta sẽ theo ngươi và ta sẽ biến ngươi thành một bông hồng đỏ tươi thắm".
Tỉnh giấc bỗng tôi thấy trên bàn ai đã cắm vào lọ cho tôi môt bông hồng rực đỏ.

Chính Tâm

.


Phamngochien.com - 07:27 - 21/03/2013 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận