Nghe thầy đọc thơ cổ điển (Phạm Ngọc Hiền)

 

Cả không gian rung động những vần thơ

Nghe sâu lắng, êm êm trong phòng học

Thầy đọc thơ, thấy nắng bỗng vàng thêm

Cây lặng im, rơi chiếc lá ngoài thềm

 

Theo điệu ru nhớ người xưa cảnh cũ

Thuở cơ hàn mù mịt khúc tình thu

Chiến chinh ơi, khổ thân người thiếu phụ

Chiều bơ vơ... cánh nhạn thẩn thơ bay

 

Cung đàn khuya, ai khóc cho ai say ?

Hoà nức nở của hai người trong cuộc

Ba trăm năm sau hỡi ai biết được

Nỗi lòng ai tan nát kiếp phù dung

 

Giữa dặm trường những thương nhớ mông lung

Cảnh tình ai than thở đến khôn cùng

Nghe Hồ Xuân - năm canh - Hương lẻ bạn

Thơ thẩn lầu thu, bóng nguyệt hiu hiu...

 

Thầy ngừng đọc, cả không gian sực tỉnh

Man mác buồn mây trắng nắng trầm tư

Muôn nghìn thu từ biệt thầy về cõi

Vẳng lời ru sâu lắng nặng tâm tôi

 

Bài thơ này được tôi sáng tác năm 1989 (học lớp 12), đăng lần đầu trên Tập san Hương xuân của trường ĐHSP Quy Nhơn (năm học 1991 - 1992), đăng báo Áo trắng, số 11 / 1999

Khổ 2 nói về Chinh phụ ngâm

Khổ 3 nói về Truyện Kiều và Độc Tiểu Thanh ký

Khổ 4 nói về thơ Hồ Xuân Hương

Ảnh chụp vào thời gian sáng tác bài thơ,
tại phòng học mà các bạn nhìn thấy trong ảnh

 


Phamngochien.com - 04:53 - 19/11/2014 - Bài của Phạm Ngọc Hiền          

Gửi bình luận