Mưa tỉnh nhỏ + Bâng khuâng như nắng đang chiều (Phan Thành Minh - Đà Lạt)


Mưa tỉnh nhỏ


Vẫn là mưa nhưng mưa nặng nỗi niềm

Mưa tỉnh nhỏ cũng buồn như tỉnh nhỏ

Dẫu chẳng cao sang cũng là con phố

Phố gian nan nên phố lắm mưu cầu

 

Phố chưa già nên tình chẳng già đâu

Mưa không hẹn nên mưa là khách vãng

Đêm nặng giấc với ngàn mây trắng xám

Trăng sao chìm trong thao thức triền miên

 

Chuyến đò quê hương đưa ta về yêu thương

Chuyến đò yêu thương đưa ta về yên bình

 

Lằng lặng suy tư

Phố hắt hiu đèn

Xa hẳn nhớ còn gần sao chẳng nhớ

Thương lắm em ơi…

Ngày áo rơm áo cọ

Mẹ gánh mùa như gánh cả quê hương

 

Hành trang đi theo tiếng gọi chiến trường

Khôn chợt lớn từ tâm tư tỉnh nhỏ

Là tôi đấy…

Khởi đầu gian khó

Tương lai thành

Đất nước nở bừng hoa  

.

Bâng khuâng như nắng đang chiều


Mùa thu vàng như nắng

Như nắng thường bâng khuâng

Nên yêu luôn ngại ngần

Vì yêu thường xa quá

 

Yêu cuồng như giông tố

Ngang dọc và cao bay

Với yêu thường không thể

Nên tình hay tỉnh say

 

Như tìm dấu chân ai

Con đường xưa cũng lạ

Trái đất như tròn quá

Để thừa chỉ mỗi tôi

Phan Thành Minh


Phamngochien.com - 12:13 - 28/03/2021 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận