Mùa thu và em (Hồ Ngọc Thảo)

 

Thời gian đã lại tháng mười

Cây bàng lá đỏ, rạng ngời sắc thu

Nắng vàng đến độ ngọt lừ

Con đò thong thả trôi từ hè sang

 

Nhà em ở tận cuối làng

Hôm đi sao cứ vội vàng áo bay

Trời thu mỏng tựa làn mây

Vắng em để lại một ngày sắp đông

 

Hàng ngày anh vẫn ngóng trông

Thu xanh còn đó, nắng hồng còn đây

Thời gian chầm chậm từng giây

Em là nỗi nhớ đong đầy trong anh

 

Vậy mà gió lại lanh chanh

Để cho con sáo một mình sang sông…

 


Phamngochien.com - 11:02 - 01/11/2021 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận