Mùa lá rụng (Vũ Thị Dung - SV ĐH KHXH & NV TP.HCM)

Phố trở mình sang mùa. Phố đầy gió. Xào xạc. Tôi nhìn phố và biết rằng mùa đã về. Mùa lá rụng. Phố khoắc trên mình chiếc áo vàng của lá.

Đã bao nhiêu mùa lá rụng đi qua? 

Dưới phố, lại thấy một dáng người đang bước trên thảm lá vàng ấy...

Mùa lá rụng ngày nào....

-    Em thấy thế nào?

-    Thấy gì? Đi như thế này á?

-    Ừ. Có thích không?

Em nhìn tôi cười, có chút gì buồn buồn. Em lại im lặng quay trở về với những chiếc lá dưới chân mình.

-     Em cảm giác được những chiếc lá ấy. Đã lìa cành mà hình như vẫn còn linh hồn. Nhưng khi em bước lên nó, em tiếng lá vỡ ngay dưới chân mình. Hình như lúc ấy lá mới chết hẳn. Em cảm thấy sợ.

Em cũng làm tôi sợ. Bước chân bên dưới gần như do dự. Tôi có cảm giác hoàn toàn khác em. Tôi đã cố nói điều đó cho em hiểu.

-    Em nói gì vậy chứ. Anh cảm giác lá vàng bình yên mà.

-    Chỉ bình yên đối với chúng ta thôi. Cảm giác như... Thôi, có lẽ mùa sau, phải rồi, có lẽ mùa sau em cũng sẽ có được cảm giác giống anh. Khi em không còn sợ nữa. - Em thì thầm, như chỉ để gió và lá lắng nghe tiếng mình.

Đi hết mùa lá rụng, em vẫn giữ trong mình cái dáng vẻ mong manh ấy. Tôi đã quen em cũng vào một mùa lá rụng buồn xác xơ của cái tuổi mười tám. Khi tôi chỉ là một cậu bé ngoài bắc, đen nhẻm mới chuyển đến thành phố này. Em ở đối diện nhà tôi. Mười sáu tuổi. Em xinh nhưng xanh xao và nhỏ bé quá so với cái tuổi của mình. Chính em đã đem lại cho tôi những cảm giác bình yên của một mùa lá. Chưa bao giờ tôi thấy lá vàng ở đâu đẹp đến vậy. Nhưng tôi cũng chưa bao giờ hết băn khoăn. Em yêu lá đến vậy, tại sao lại cứ muốn làm lá vỡ nát.

Mùa lá rụng mùa sau:

-     Em đã hết sợ? - Tôi hỏi em khi em bước đi nhẹ nhàng trên những thảm lá vàng ấy. Bây giờ chính tôi lại cảm thấy đau khi nhìn những chiếc lá vỡ dưới chân em.

-     Em đã nghe được tiếng bình yên, từ trong chính những vỡ vụn ấy. - Em quay lại nhìn tôi. Đôi mắt ướt nước - Anh có bao giờ sợ chết chưa?

Tôi bất ngờ khi em hỏi điều đó, nhưng vẫn ậm ừ trả lời em:

-    Chết thì ai cũng sợ.

-    Vậy mà em đã không sợ nữa. Có lẽ vì em đã chứng kiến những lần chết của lá rồi, nên chẳng còn sợ. Chết chưa bao giờ hết, vì hình như âm vang vẫn còn, như những tiếng vỡ của lá đây này. Anh sẽ nhớ về chúng đúng không? Những chiếc lá vỡ nát, anh nhìn chúng, anh thấy xót xa. Nhưng đó là số phận đã an bài cho chúng như vậy. Lá đến mùa thì phải rụng. Đã rụng xuống thì không còn có thể định đoạt được số phận của mình.

Tôi chưa bao giờ thấy em nói nhiều đến vậy. Điều đó khiến tôi linh cảm thấy điều gì đó. Bất chợt tôi nghe tiếng lá vỡ. Thảnh thốt như một điều gì đó vừa tan biến mất.

-   Em rất thích đi trên lá. Đây là lần đầu tiên em cảm thấy bình yên thực sự. Cảm ơn anh.

-    Cảm ơn?

-    Vì một mùa lá rụng bình yên. Mùa lá rụng cuối cùng. Mùa lá rụng như chính tâm hồn, là lúc em cảm nhận rõ nhất mọi thứ.

-    Em nói cái gì thế hả? Em định yêu lá rồi bỏ chạy khỏi anh hả?

Em cười:

-    Em cũng có số phận giống những chiếc lá dưới chân em mà.

-    Em nói gì vậy?.

Em nói điều gì đó với tôi, nhưng tôi không thể nghe được nữa. Tôi cảm thấy khuôn mặt em mờ dần đi lẫn vào trong rất nhiều những đợt lá vàng đang bay trên phố kia. Tôi cố níu em lại, nhưng em mỉm cười, rồi khuất lấp mãi mãi.

Tôi đã đối diện với ngày hôm ấy ra sao? Tôi đã nói những gì với em. Tôi không thể nhớ nổi. Tôi đã đối diện với những mùa sau thế nào với nỗi ám ảnh không nguôi ngoai về sự ra đi của em. Em đã biết trước mọi điều. Em đã đón trước sự ra đi của mình cũng như ngóng đợi thời gian của những ngày thành phố vào mùa lá rụng. Em đã từng sợ, vì em không thể nào hình dung nổi sự ra đi của mình sẽ ra sao. Cho đến khi em có thể bước trên lá, cảm nhận sự xót xa với những âm thanh của tiếng lá vỡ rời rạc dưới đôi bàn chân em. Bây giờ tôi mới hiểu, tại sao em bình yên vào mùa cuối. Đó là khi em biết, em sẽ ra đi như một chiếc lá. Em cũng biết, em sẽ để lại trong cuộc đời này những âm thanh, như một tiếng vọng, không ai đủ can đảm để quên.

Không còn em, tôi không dám đi trên lá nữa. Tôi không còn trông chờ mùa lá. Tôi đã lớn. Tôi đã có một cuộc sống khác. Nhưng cái mùa lá ấy và em, như hằn in trong trí nhớ nhỏ bé của tôi. Dường như em vẫn đứng đó,  nụ cười như gom hết cái vàng của lá, cái dịu nhẹ của lá và cái màu xanh của bầu trời.

                                                        Sài Gòn, lá vàng tháng 11/2011.

 


Phamngochien.com - 16:08 - 29/09/2012 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận