mây trắng (nguyễn minh phúc - Kiên Giang)

 

 

có lần con hỏi mẹ

sao mây chiều lại bay

sao mặt trời cao vợi

lại nép mình trong mây?

 

cơn gió nào trôi mãi

giữa mênh mông phận người

thân rồi về cát bụi

khi đời chìm hư vô?

 

bên kia bờ giác ngộ

là trăm nghìn bến mê

phải mây trôi đời mẹ

che con những lối về...

 

nhà mình dài rộng thế

đâu rộng bằng lòng me *

bầu trời mênh mông thế

sao mây còn nghiêng che?

 

bao nhiêu lời con trẻ

theo cùng me tháng ngày

đám mây nào cũng vậy

ôm mặt trời trong tay

 

con ví mẹ gì đây

sông biển dài- không phải

là vầng dương sáng mãi

càng không đúng mẹ rồi

 

hay mẹ là mưa thôi

con nương nhờ dòng nước

trên dốc chiều xuôi ngược

mẹ che đời con trôi

 

mà cũng không phải đâu

mẹ càng không là gió

nhỡ khi trời bão tố

mẹ con mình sao đây

 

đúng rồi - mẹ là mây

bên đời con dừng lại

suốt một đời mê mải

chở che con kiếp người

 

bây giờ mẹ lên trời

trời thì nhiều mây trắng

mà mây thì yên lặng

đâu chuyện trò cùng con

 

những chiều vàng lên non

mây tràn qua đỉnh núi

ơi phận người cát bụi

bao giờ con gặp me

 

... nhà mình dài rộng thế

đâu rộng bằng lòng me

bầu trời mênh mông thế

sao mây còn nghiêng che...

 

* lời một bài hát của Trần Tiến


Phamngochien.com - 07:30 - 08/03/2018 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận