Lương Sơn một sớm mai hồng (Lê Thanh Hùng - Bình Thuận)

 

Có phải nơi này, cách một tầm tay

Trong nắng sớm của một ngày đã cũ

Bầy chim non đã theo mùa di trú

Em cũng ra đi, trống vắng đong đầy

                       *

Anh ngồi đây với nỗi nhớ xa xôi

Thầm nuối tiếc, một ngày xưa vụng dại

Cứ huyên thuyên nói tràng giang đại hải

Biết đâu “giờ vàng” lặng lẽ chìm trôi

                      *

Chợt con chìa vôi ngứa giọng hót khan

Dưới tán lá sum suê, hưng hửng nắng

Anh nhớ tiếng ai dấm da dấm dẵng

Cười bảo anh, chỉ giỏi chuyện sang đàng

                      *

Bóng nắng nghiêng, ngày cũ muộn màng

Anh ngồi đó, hong chút tình nho nhỏ

Trong gió chảy, đưa ngày đi xiêu xó

Len lén lạnh đầu mùa, đông đã sang

                        *

Biết chúng mình đã không thuộc về nhau

Chỉ có vậy, tự nhiên không phải vậy

Nỗi xót xa đã vờ như không thấy

Có một ngày, ta giả dụ tin nhau ...



Phamngochien.com - 17:12 - 20/02/2020 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận