Lung linh mùa xuân (Đào Thị Thu Hiền - Hà Nội)

"Ngày mai trong đám xuân xanh ấy
Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi"
(Hàn Mạc Tử)

Tiếng sáo ai dặt dìu, tha thiết lượn trong thung lũng, bay lên các đỉnh núi đá, vờn trên những nóc nhà sàn và ngưng lại da diết trong lòng những con người đang ngồi quanh các bếp lửa hồng chờ đợi. Tiếng sáo như đang nhắc nhở mọi người: Mùa xuân đã về với bản làng rồi đấy!

Mùa xuân đã đến. Những hình ảnh của mùa xuân tràn về, bao phủ khắp mọi không gian đất trời, cây cối và lòng người hình như cũng thấy đang náo nức, rạo rực không nguôi. Dọc trên những sườn đồi, bông hoa mận giống như các bông tuyết đọng lại trên cành cây dày đặc từ cuối đông, nay ngay bỗng dày hơn và trắng tinh. Đâu đó, bên những ngôi nhà sàn, bên các tường đá xếp và dọc những con đường đá tai mèo xám đen dẫn vào bản là những gốc đào sần sùi, gân guốc với những nụ hoa bắt đầu hé nở, cánh hoa phớt hồng, nồng nàn như má hồng của các cô sơn nữ . Ven con đường quen thuộc của mỗi người dân bản ấy, lẫn trong đám cỏ dại đã nhô lên những chùm hoa tim tím, nhỏ xinh. Rồi cả những bụi hoa ngũ sắc - cánh hoa đổi màu dưới ánh sáng và thời gian, có mùi thơm ngọt ngào như mật ong, những bông hoa cũng bắt đầu xòe ra, khoe sắc hương kì lạ của mình với chúa xuân. Cuộc sống của bản làng không còn im ắng như chìm trong những ngày đông tê tái mà lại nhộn nhịp hẳn lên. Người già trong bản bắt đầu gác lại tất cả mọi việc để mà lo cho cái tết nhà mình sao cho thật tươm tất còn người trẻ thì lại vui với chơi tết, chơi xuân. Quanh năm cặm cụi lo lắng kiếm ăn trong rừng, trên nương thì giờ đây xuân về bản làng như cũng rênh rang hơn, người người như đang thả hồn để đón nhận nàng xuân. Xuân về! Ấy là khi những người lớn thì mải mê lo sắm sửa cho những ngày tết còn lũ trẻ cũng đang lo chuẩn bị cho mình những con quay, quả còn, sửa sáo, sửa khèn và những cánh yến thật đẹp để chơi xuân.

Xuân xưa, đêm giao thừa ... còn vang tiếng pháo râm ran, nổ giòn tan cả một vùng thung lũng để báo hiệu thời khắc xuân sang, mùi nồng thơm của pháo lan tỏa khắp núi rừng ... Tiếng pháo nổ, mùi pháo thơm, như giúp mọi người xua đi những nỗi lo toan, nhọc nhằn, vất vả; gieo vào lòng người những niềm vui, niềm tin mới mẻ, rộn ràng... Và khi tiếng pháo ngừng thì đâu đó bên suối bắt đầu có những tiếng gà cất lên báo hiệu sang canh, rồi cả gà nhà, gà rừng cùng thi nhau gáy như muốn đánh thức cả một vùng thung lũng, để cùng nhau thức dậy chào đón nàng xuân.

Những buổi đầu xuân, ra ngoài đường ta đã thấy rất nhiều đôi vợ chồng bồng bế, dắt díu nhau đi tết nhà ngoại hay họ hàng; từng tốp thanh niên nam nữ đứng đợi chờ nhau, các cô gái e thẹn, má ửng hồng giấu sau lưng bạn những tiếng cười khúc khích; lũ trẻ con cũng tụ tập, ríu rít rủ nhau cùng đi chơi. Cái nhộn nhịp, tưng bừng, vui vẻ của ngày tết thường được diễn ra ở nơi tổ chức các trò chơi, trên những bãi cỏ rộng, dưới chân núi. Người ta dựng lên những cây đu, những cây cột treo vòng ném còn, hay cột treo lưới để đá yến. Trên những cột cây đu, sắc áo chàm, áo hoa bay bay phấp phới. Những quả còn được tết rất khéo léo và cẩn thận bay vút lên cao, chui vào vòng trong tiếng vỗ tay hò reo của mọi người. Trên chân những đứa trẻ, cánh yến (quả cầu làm bằng lá yến và lông gà) bay qua bay lại mãi vẫn không rơi xuống đất, mọi người như nín thở hồi hộp nhìn theo sự dẻo dai khéo léo của những đôi chân, sự uyển chuyển của những thân hình, chỉ khi nào yến rơi xuống thì mới ồ lên. Còn ở chỗ chơi quay, tiếng những con quay đang quay tít, vù vù như gió, tiếng gỗ chạm nhau, tiếng dây quật đen đét khiến người ta dễ liên tưởng tới một cuộc đánh trận từ thuở xa xăm nào đã từng xảy ra trong thung lũng.

Niềm vui và hạnh phúc nhất của dân trong bản là được đón bạn bè về nhà mình ăn một bữa cơm ngày tết. Mọi người quây quần quanh mâm rượu, những chén rượu vơi lại đầy, những câu chuyện vui chảy như suối, say như đã ngấm men, kể mãi vẫn không hết ... Rồi gương mặt ai cũng hồng hào, ánh mắt ai cũng lấp lánh, miệng ai cũng tươi như hoa mùa xuân ... Những lời chúc, những tiếng nói, tiếng hát, điệu cười hòa trong nhau, làm cho căn nhà thêm rộn rã, làm cho bếp lửa thêm rực hồng, ấm áp.

Đã nhiều năm rồi, xa quê, tôi không còn được đón những cái tết, ăn những cái tết và chơi mùa xuân như vậy nữa. Nhưng những mùa xuân tuổi thơ ấy vẫn lung linh trong tôi. Mùa xuân ấy giống như một miền cổ tích nào đó đã đi qua tuổi thơ của mình mà chẳng bao giờ trở lại! ...  

 


Phamngochien.com - 03:45 - 08/01/2016 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận