Lòng tin (Lê Thị Lệ Hằng - SV ĐH KHXH & NV TP. HCM)

Phựt !

- Á ! Giật...điện thoại ! Điện thoại ...của tui !

Nó thảng thốt la lên, những tiếng kêu yếu ớt thốt ra không thành lời rồi tắt nghẹn. Dòng người xuôi một chiều, không ai dừng lại, cũng không ai đuổi theo hai tên giật điện thoại. Nó tái mặt. Thế là mất thật rồi !

Buổi tối, nó mượn điện thoại bạn gọi liên tục vào số của cái điện thoại bị mất chỉ để nghe giọng cô tổng đài trong vô vọng :"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...".Nhưng sau lần gọi thứ...một nghìn lẻ một thì đầu dây bên kia đổ chuông một hồi dài. Nó thở hổn hển:

- A lô, bạn ơi, cái điện thoại đó mình có thể chuộc lại được không ? Đó là cái điện thoại kỷ niệm mà ba mẹ tặng cho mình. Mình xin bạn hãy suy nghĩ thật kỹ , hãy cho mình một cơ hội, bạn ơi ! Nó khóc nấc lên .

Sau một hồi dài chờ đợi, ở đầu dây bên kia có tiếng trả lời:

- Cũng được thôi, ba "xỵ ", okê ?

- Mình chưa có tiền ngay nhưng mình sẽ cố chạy để lo đủ tiền cho bạn , được không ?

- Tội nghiệp ! Thôi như thế này nhé , mai gặp nhau tui sẽ trả lại cho ...

Nó mừng rỡ trao đổi chỗ hẹn với "kẻ giật" , lia lịa cảm ơn và hứa nếu "kẻ giật" chịu giữ đúng lời hứa nó sẽ tình nguyện làm hướng dẫn viên cho hắn tham quan một vòng Làng Đại Học.

Tích tắc ! Tích tắc !

Chiếc kim phút chầm chậm trôi... Đã qua giờ hẹn 30 phút mà nó vẫn không thấy bóng dáng "kẻ giật". Nó đứng như trời trồng. Nó biết có lẽ suốt đời này dù có "xin giặc rủ lòng thương" ,hắn cũng sẽ không bao giờ đến.

 

LÊ THỊ LỆ HẰNG

(ĐT: 01682188018)

 

 


Phamngochien.com - 19:01 - 25/09/2010 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận