Ký ức mùa thu... (Ngô Thị Học)

Mùa thu trong xanh lắm ! Tôi nhớ những áng mây trắng bồng bềnh giữa vòm trời cao rộng đầy gió. Thoảng mùi hương sữa ngào ngạt bay cuối sông.

Nhớ con đường đầy lá rơi rụng trước nền cỏ non. Mùa thu thường có thú vui thanh nhã, đôi khi đi dạo bằng xe đạp vòng quanh mới biết hết cảm giác êm dịu, tươi mát nơi đây. Đồng quê ngày mùa lúa chín rộ vàng ươm, bông tròn mấp mé bờ ruộng. Thấp thoáng từng đàn cò trắng bay, đâu đây chim sẻ kêu lích chích gọi bầy : "mùa lúa chín thơm". Khi ấy, chợt nghe tiếng gà gáy trưa le te từ các xóm nhỏ.

Âm thanh dế vang hẳn, dế gặm nhấm cỏ, đùa vui trong bãi đất màu.

Ngày nhỏ, tôi thích cùng lũ bạn mò cua, bắt cá. Quả sấu nấu ngon, chua canh có vị ngọt đậm, hương dậy của hành... là cua đồng đặc sản dân dã quê tôi. Mùa cơm mới, mẹ thổi xôi tò vò gấc đỏ. Mấy chị em cứ lút thút từng mẩu xôi, nhem nhuốc mùi bùn mà nụ cười hồn nhiên, trong sáng. Mẹ dậy sớm, gánh hàng rong nơi góc ngõ nhỏ có cây sấu già đứng lặng im...

Mùa lá rụng, tôi lại nhớ kỷ niệm nôn nao... Những mùa hoa dại nở đỏ khoảng trời thu. Bàng bạc , biêng biếc sắc đổ vàng. Hình ảnh  cô bé lon ton chạy, đôi bím tóc bết gió thổi và bài hát véo von đầy ước mơ... luôn yêu dấu trong tôi !

... Miền quê vẫn nắng, gió mặn, vị mồ hôi trên những thửa ruộng mênh mông. Mái lá tranh trong ký ức còn nguyên vẹn.

Tôi bé theo chân mẹ, níu sau tay áo thẹn thùng, món quà quê khi ấy thật hấp dẫn. Trái quả tròn chín mọng, căng nứt... kẹo gừng cay giòn ngon. Và chiếc nơ xinh thon nhỏ cánh bướm luôn sặc sỡ trước mắt tôi. Tôi nũng nịu mẹ vòi mua quà,  thích thú như đứa trẻ lên ba... tôi reo vui, hạnh phúc! Có lẽ, hạnh phúc khi ấy là niềm vui tôi có hay nụ cười đôi mắt hiền hậu của mẹ...  Có đêm, một  mình trong khoảng lặng thích thú nghe tí tách mưa rơi! Đắm mắt nhìn theo chiếc lá rụng nhẹ nhàng, trong giấc mơ lại tưởng tượng cánh cò tuổi thơ. Lời hát ru của mẹ luôn theo tôi trong mỗi trang sách học trò mực tím.

Tôi nhớ kỷ niệm đã qua... Cái bóng nhỏ xíu chạy bên mẹ và khuôn mặt khóc nhèm khi bị mắng. Mẹ đứng nhìn tôi nghẹn ngào nói : "Con ở đó, học giỏi nhé ! Mẹ sẽ mua kẹo gừng cho con. Có bạn bè, thầy cô, con sẽ vui hơn !"

Tôi chỉ đứng nhìn mẹ khuất dần sau bóng cây bên sông. Mùa nước trong hoa nở nhiều, thành chùm trắng xóa. Nắng đuổi gió, lùa theo mái tóc bạc của mẹ. Mẹ bước nhanh, đôi vai nặng gánh cuộc đời. Nét buồn thoáng hiện dần gương mặt gầy của mẹ. Tôi hồn nhiên, ngơ ngác hỏi : "Mẹ khóc, nước mắt chắc cũng mặn như biển mẹ nhỉ...?". Mẹ cười gượng âu yếm : "Ừ ! Con mau lớn, học giỏi để gặp bố nữa" -mẹ vội quay đi giấu những giọt nước đắng lòng.

Ký ức về mẹ, về quê, về con đò... và cánh cò sải nắng mùa lúa chín. Vẫn đẹp trong giấc mơ tôi !

Tôi sao quên chiều vàng rụng chín quả, có lảnh lót một vài chú chim sâu rúc rích vòm lá rồi những con ong đậu nhụy hoa ngọt. Khu vườn xanh đầy gió trong thanh và ánh sáng mát, phảng phất thứ mùi cỏ non ngái mặn nồng. Vị đất cát bồi lên bãi. Nương ngô, dâu bạt ngàn. Chiều chiều buông, mẹ hái lá nuôi tằm. Tỉ mỉ dệt từng thảm óng suốt, phơi nắng sớm rồi kết sợi. Tấm áo đầu tiên tôi mặc, đẹp và thơm hương cỏ đồng nội. Tung tăng giữa mùa cải ngồng cuối vụ, nắng tôn vinh sắc màu quê hương. Tôi rực rỡ như nàng tiên xuân lại vô tư như cô bé ngoan hiền của mẹ!

"À ơi ! Câu hát đưa gió, cánh cò đậu về tuổi thơ..." Lời hát ru theo tôi mãi giữa ngày thu xanh mát ...!

Ký ức miền quê tràn ngập trong tôi... "Một vùng quê nghèo lắm mưa nhiều nắng".


Phamngochien.com - 13:54 - 22/09/2014 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận