Không mùa lá rụng (Nguyễn Thị Hoài Vang)

Một ngày cuối thu không nắng. Thực ra cũng không hẳn là không có nắng. Chỉ có điều, mặt trời chỉ le lói sau đám mây mờ, nhàn nhạt, yếu ớt dần rồi tắt ngấm khi còn chưa rõ dạng. Và dĩ nhiên không ai gọi đó là ánh nắng.

Một ngày cuối thu không gió heo may. Em ngồi buồn trong chiều thứ bảy. Lặng nhìn vần mây vơ vẩn, mây là là trên mặt đất, mây tụ tập ở riềm trời, mây nấn ná nhìn em như trêu ngươi một nụ cười. Bởi lẽ, trong ngày cuối thu ấy, nhà em có sự xuất hiện của anh.

Anh là con bác Phương-bạn của Ba, mới từ Nam chuyển ra trường em công tác. Và xin được tá túc ở nhà em thay vì ở nội trú trong trường như những thầy cô khác. Hôm ấy trên quãng đường trường về nhà chưa đến năm trăm mét, em đã nhét đầy những trí tò mò của mình bằng những câu hỏi thắc mắc về anh-người sẽ tạm thời sống cùng gia đình em.Khi về đến nhà, thấy Ba và anh đang ngồi giữa bàn khách. Em chào Ba và tạm chào anh bằng Thầy một cách xã giao lịch sự, rồi chui vào phòng riêng của mình. Và, em gần như hét toáng lên khi thấy "giang sơn" của mình bị chia ra làm hai, ngăn giữa bằng những mảnh ván ghép chặt. Bên kia "giới tuyến"  là những va li, những đồ đạc lỉnh kỉnh chưa được xếp gọn. Chắc là ...của anh! Chưa hết ngạc nhiên thì có tiếng Ba gọi lớn:

-Choi! Thay đồ rồi ra phụ mẹ dọn cơm con!

Em "Dạ" một tiếng lí nhí, chạy xuống bếp bưng những dĩa thức ăn mẹ đã chuẩn bị sẵn lên bàn. Bữa cơm tối nay đầy những món ngon, thịnh soạn, nhưng sao mà em không nuốt nổi, từng muỗng cơm cứ nghẹn đắng ở cổ. Nhìn nét mặt rạng rỡ, thân thiện và hiếu khách của ba mẹ, nhìn nụ cười "maketting" khoe hàm răng trắng đều của anh mà em thấy ấm ức. Thầm ghét nụ cười ấy một cách vô cớ. Ba em nói như giải thích:

-Nhà mình không có phòng trống, phòng của con cũng rộng lại thông với phòng lồi nên ba mẹ ngăn ra cho anh Hòa ở tạm. Không sao chứ con?

"À thì ra tên là "Hòa"-em nghĩ thầm.Im lặng không trả lời Ba, em và thêm những muỗng cơm nữa cho nghẹn họng, ngăn tiếng nấc chực sắp bật ra ngoài. Ba em tiếp tục:

-Anh Hòa cũng chỉ hơn con có vài tuổi, con gọi bằng anh được rồi. Có anh ở đây, bài vở gì không hiểu thì nhờ anh chỉ giùm cho. Anh Hòa giảng dạy môn Văn, mà Ba thấy văn vẻ của con kém lắm đó. Học đi con, học Văn là học làm người đấy, không có thừa đâu. Coi con kìa, con gái lớn rồi mà ăn không nên đọi nói không nên lời. Gắng học đi, năm cuối cấp rồi đấy!

Em cúi mặt để giấu những sắc tố đỏ đang hiện lên trên mặt vì xấu hổ, vì giận Ba nữa.Không hiểu sao hôm nay Ba nói nhiều thế, nói như thể chẳng còn được nói nữa ấy. Lại nhìn sang anh:

-Con bé này nghịch ngợm và ham chơi lắm, nó lười học chứ không hẳn là kém thông minh, có gì chỉ dạy em nó giúp Bác nghe con.

Anh cũng chỉ cất tiếng "Dạ vâng" đáp lời Ba, rồi nhìn em cười-một nụ cười tinh quái , ma mãnh. Bữa cơm kéo dài hơn cả giờ đồng hồ. Xong, dọn dẹp, em về phòng. Nhìn thế giới của mình bị thu hẹp trong mấy mét vuông, đóng khung bằng ba bức tường gạch và một bức tường gỗ. Em thấy tức lắm. Một tháng, hai tháng, rồi ba tháng...không làm em thân thiện và thấy thoải mái hơn mà trái lại sự khó chịu của em như tỉ lệ thuận với thời gian. Nếu tìm thấy một miligam nào trong cảm xúc của em về anh cũng chỉ là cảm xúc ghét. Phải thôi, từ khi anh đến, cuộc sống của em ít nhiều bị xáo trộn. Một đứa con gái mang biệt danh "Choi" nghe rất quậy là em giờ phải dè dặt, ý tứ trong từng lời ăn tiếng nói. Bộ váy cánh cụt lủn em vẫn thích mặc ở nhà giờ cũng ngả màu vàng ố vì trách em không nhìn tới. Qủa bóng chuyền cũng xẹp lép đi vì giận em lâu ngày không đụng đến. Bản nhạc rook, ráp em thường nghe giờ cũng bị những giai điệu Trịnh Công Sơn trữ tình, da diếtcủa anh lấn lướt. Và hơn hết, từ khi anh đến, sự quan tâm của Ba mẹ không còn là duy nhất cho em nữa. nhớ hôm anh ốm, Ba mẹ cứ sốt sắng cả lên để lo đi mua thuốc, đi hái lá xông, đi nấu cháo...cứ y như là chăm sóc em vậy! Em cay đắng trong ý nghĩ ba mẹ yêu thương anh nhiều hơn em. Trẻ con thật, thế mà sao anh không giận? Lúc ấy em ghét anh lắm, nhưng chẳng làm gì được chỉ biết thỉnh thoảng lườm nguýt anh một cái thiệt sắc mà thôi. Rồi tự an ủi "phải nhịn, nhịn không phải là nhục, nhịn là để mai phục". Đúng là chân lí của kẻ tiểu nhân!

Cơ hội đến. Vào một ngày đầu hạ đầy oi ả. Anh dạy thay một tiết học của cô giáo chủ  nhiệm lớp. Em cùng mấy thằng siêu quậy bàn kế hoạch phá anh.Kế hoạch hoàn tất, em cười đắc ý khi tửng tượng cảnh anh bị quê mặt như thế nào trước lũ học trò tụi em. Nhưng vào học đã 5 phút mà anh vẫn chưa đến. Và 10 phút sau vẫn chưa. Tự nhiên em thấy lo lắng, bồn chồn, ruột gan nóng lên như có ai đốt lửa trong lòng. Buổi học ấy em xin về trước hai tiết.

Vừa về đến nhà, em hay tin Ba bị tai nạn đang cấp cứu ở bệnh viện. Chưa kịp định thần thì anh gọi điện Ba em đã mất cách đây vài phút. Em đau điếng, chết lặng người. Cứ ngỡ đây là một giấc mơ hay chỉ là câu đùa ác miệng của anh. Nhưng không, sự thục nghiệt ngã nhưng vẫn là sự thực. Em đang đứng trước thực tại, đau đớn đến ngỡ ngàng và ngã quỵ.

Em nghỉ học, suy sụp trong nỗi đau mất Ba. Anh cũng xin nghỉ dạy liền trong mấy ngày tang lễ. Hàng xóm khen anh chu đáo. Mẹ cũng bảo mọi chuyện may mà có anh lo liệu, chứ để hai mẹ con tự xoay xở thì không biết sẽ rối như thế nào.Còn em, em biết mấy ngày qua nhờ có anh mà em mới gượng dậy được. Ừ, thì có đủ mưa để biết quý trọng mặt trời. Ừ, thì có đủ mất mát mới biết trân quý những gì mình đang có. Ừ, thì em tin anh, chấp nhận. Chấp nhận để vươn lên.

Em thay đổi nhanh chóng đến không ngờ. Rồi lại một ngày cuối thu. Cũng không nắng, cũng không gió heo may. Em nhận được giấy báo trúng tuyển Đại học. Đấy là kết quả xứng đáng của mấy tháng qua em vùi đầu vào sách vở, thức khuya dậy sớm cùng sự giúp đỡ nhiệt tình của anh. Em sung sướng chạy nhanh vào nhà để khoe với Mẹ mà quên mất Mẹ đi chợ chưa về. Tấm hình Ba trên bàn thờ đập vào mắt em, và hình ảnh thực của Ba ùa về trong tim em, đau buốt. Nỗi đau của ngày hôm qua hiện về vẫn nguyên như mới. Em khóc, giọt nước mắt chảy xuống, ướt nhòe một góc giấy.

-Ba muốn con học Sư phạm, làm cô giáo dạy Văn thi con đã thi đỗ rồi. Ba muốn con gái dịu dàng thì con đã hết nghịch quậy. Không ai còn gọi con là "Choi" nữa mà gọi bằng "Hạnh Nguyên"-cái tên dễ thương mà Ba đặt. Ba, sao không nói gì với con? Sao Ba im lặng thế, Ba ơi?!.

Ngỡ sẽ nghe được lời  nói thân thiện của Ba. Không, chỉ có anh đứng bên cạnh tự hồi nào, vỗ vai em an ủi:

-Con người là quà tặng tuyệt vời nhưng có bao giờ là mãi mãi đâu em. Anh chắc rằng Ba em cũng đang rất vui.

Và như một đứa trẻ con chịu ấm ức lâu ngày giờ được sự dỗ dành, bênh vực của người lớn, em khóc nấc lên một cách ngon lành.

-Nín đi em, kẻo Mẹ về thấy lại buồn. Đậu Đại học là chuyện vui mà, phải cười nhiều lên mới phải. Em mạnh mẽ lắm mà.

Em ngước đôi mắt nhòe lệ hoen đỏ nhìn anh. Vừa hay ngoài đầu ngõ, tiếng con chó sủa mừng rỡ, quẫy đuôi mừng Mẹ đã về.

Hai hôm nữa là em vào Sài Gòn nhập học. Xóm mang về cho em những cơn gió quê se se lạnh như thay lời chia tiễn. Bà con, bạn bè gửi cho em những lời dặn dò, những lời chúc thân tình. Nghĩ đến việc phải  xa nhà, xa quê, xa tất cả mà em thấy buồn và lo lắng quá! Lại thương Mẹ nữa. Đi học rồi, nhà chỉ còn mình Mẹ. Mùa đông sắp đến, đất quê sắp phải gồng mình trong mưa lũ, trong cái lạnh cố hữu của xứ Bắc Trung Bộ. Mẹ rồi cũng thế. Mấy hôm trước em đã phụ mẹ trồng thêm mấy đường khoai, gieo thêm vài vạt cải. Mong rằng nó sớm xanh cho Mẹ đầy quang gánh ra chợ bán. Chiều nay em vào Rừng lấy củi, có anh đi cùng nên cũng nhanh hơn mọi khi. Gánh củi đã đầy, ngồi nghỉ. Em chống tay lên cằm, nhìn trời, nhìn đất, nghe rừng thông đang vi vu reo hò trong con gió chiều thu. Em cố nhặt nhạnh,  cố gom góp cho vẹn nguyên một góc quê bình yên mà biết rằng sẽ không bao giờ có ở phố thị.Anh ngồi xuống bên em, định nói gì mà không biết bắt đầu từ đâu, mãi lâu sau mới lên tiếng:

-Em về phố rồi, gắng sống tốt học tốt. Đừng lo ở nhà, mọi việc có anh. Anh sẽ giúp em đỡ đần Mẹ, mình là người nhà mà!

Em nhìn anh cảm động muốn khóc.

-Em đã từng ghét anh và đã làm những việc không phải với anh, anh không trách em sao?

Anh chỉ nhìn em cười, một tiếng cười thông cảm đầy bao dung. Lần đầu tiên thấy anh cười, em không ghét. Chỉ ầm ờ, trách cho lời cám ơn của mình không được tròn âm rõ tiếng.

-Em đi học, nuôi lớn ước mơ rồi sẽ trở về làm...làm đồng nghiệp của anh.

Bàn tay anh đặt lên tay em, siết nhẹ:

-Ừ, gắng lên Hạnh Nguyên. Anh sẽ chờ...chờ em trên đỉnh thành công.

Một chiếc là thông hình kim rơi xuống hoàn tất tấm thảm mà rừng đã cố công dệt nên bao ngày qua. Em nhặt chiếc lá, thì thầm: "Cũng lạ, không mùa mà lá vẫn rụng!"

 

                                                  Nguyễn Thị Hoài Vang

                                                  (Lớp 08 Ngữ văn ĐH Văn Hiến)

 

 

 

 

 


Phamngochien.com - 11:22 - 28/01/2010 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận