Đơn chiếc (Võ Thị Ngọc Duyên - SV ĐH Nha Trang)

Vạt nắng nằm soài trên dốc nắng ngủ mơ
Để mây trắng chơ vơ giữa bốn bề. Phố biết!
Đâu ai mãi muốn làm một buổi chiều vàng đơn chiếc
Rũ tóc ngàn mênh mang

Tích tịch tình tang!
Có mối tình xênh xang đi mãi
Đêm lạnh rát bàn tay côi
Hình như chuyện con gái con trai rồi cũng chỉ là một bài thơ tuổi mộng
Buồn làm gì em ơi

Bước lên chuyến tàu đêm tốc hành vội vã
Có em về thắp sao trời?
Những gì là muôn đời và mãi mãi
Vẫn đong đầy trong những trái tim nhau

Dẫu nằm buồn lòng người giờ trôi xa ngai ngái
Vẫn hoài một giấc mơ tôi...

VÕ THỊ NGỌC DUYÊN

ĐH Nha Trang

 


Phamngochien.com - 07:00 - 14/03/2010 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận