Cuối ngày của tôi (Võ Thị Ngọc Duyên - SV ĐH Nha Trang)

Vẫn là bóng chiếc xe hoàng hôn loi lẻ
Chở lặng thinh xuống con dốc cuối cùng
Gọt mãi vội vàng trong bài thơ muộn màng mới lớn
Sót lại ngày thơ tôi

Vén nụ cười - em nửa quê nửa phố
Vẫn vướng nhằn nhọc đôi vai
Cánh đồng vui khép cửa
Ai gánh đêm về

Mưa trời chợt quên chợt nhớ
Tháng bảy ngủ mơ xanh
Chiếc lá nhân duyên có còn vẹn nguyên như tiếng ve hạ cũ?

Cuối ngày trôi...
Để tinh khôi bắt đầu từ miền sao ngàn cổ tích...

Để mơ ước lên ngôi...
Để thao thức không thôi...


Phamngochien.com - 10:12 - 16/09/2014 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận