Chùm thơ tiễn đông của Tịnh Bình (Tây Ninh)

CUỐI ĐÔNG

Tiếng chim hót mơ màng kẽ lá
Chợt nghe hoa nắng rụng đầy sân
Xanh phiến gió ru lời tơ nõn
Khúc giao mùa khẽ chớm bâng khuâng
*
Mênh mang sương trắng dường tiếc nuối
Chiếc bóng mùa đông phía xa dần
Đồng chiều ươn ướt lời rơm rạ
Dáng khói mơ hồ chưa muốn tan
*
Cạn vơi ngày tháng niềm lịch mỏng
Buồn vui năm cũ cũng phù vân
Trộm nghe ai hát lời nho nhỏ
Cánh chuồn cõng nắng báo tin xuân...

 

SƯƠNG KHÓI MÙA ĐÔNG

Thuyền mây xa lắc phương trời mộng
Tím bên hiên nhớ vạt hoa chiều
Lãng đãng mùa rơi nhòa sương khói
Chim về vườn cũ tiếng cô liêu
*
Ai gieo nhung nhớ mùa yêu cũ
Hiu hiu con nước gợn sóng cồn
Một sông phơ phất bờ lau sậy
Một trăng lồng lộng tỏa vô ngôn
*
Kêu khan bãi vắng chim nhớ bạn
Hanh hao gió bấc lạnh vai gầy
Mắt sương nhòa lệ trên vòm lá
Khóc với thương xưa một chút này
*
Cánh cửa chiêm bao dần khép lại
Mây ngàn bỏ núi lạnh trời không
Xôn xao phiến nắng lời trầm ấm
Muốn tỏ bày thương... lại cầm lòng...
 

NGÀY ĐÔNG CŨ

Nghe rét luồn khe cửa
Gió vờn lá khô xoay
Dường như mùi khói cũ
Chập chờn trong chiều nay
*
Lối xưa đường sương trắng
Bước chân khẽ ngại ngần
Bâng khuâng về xóm nhỏ
Chợt nghe hồn lâng lâng
*
Đi tìm ngày đông cũ
Trúc hiền đong đưa xanh
Đi tìm ngày đông cũ
Lau trắng phất phơ cành
*
Cánh đồng khô rơm rạ
Mong manh làn khói xa
Bếp chiều ai nhen lửa
Ấm áp như lòng ta...

KHÚC RU ĐÔNG

Rét luồn qua khe cửa
Dường như mùa đông về
Nắng hờn gì dâu bể
Bỏ mặc hàng cây khô
*
Tiếng chim như hoài cổ
Xa vắng vọng âm chuyền
Khăn sương dường lưu luyến
Bịn rịn ngõ chiều đông
*
Đèn khuya hiu hắt bóng
Thánh thót phím dương cầm
Mơ miền xa nắng ấm
Lạc vầng trăng đi rong
*
Chập chờn làn khói mỏng
Khúc ru đông nồng nàn
Cõi tình chưa vơi cạn
Mặc gió luồn trống không...

GỌI CỬA MÙA ĐÔNG

Những buổi sớm vùi đông vào chăn ấm
Mặc rộn ràng khăn len lối phố
*
Phảng phất mùi hương đơn độc từ khu vườn
Mặc bông hoa vô thức nở
Loài sâu cố chợp mắt trong chiếc kén ấm áp của riêng mình
*
Chạm vào gió mỏng
Tiếng phong linh gọi cửa mùa đông vắng
Thanh âm trầm khàn đứt quãng
Cất buổi sáng vào trưa im ắng
Rụng mơ hồ một tiếng chim rơi... 

GỬI THÁNG MƯỜI HAI...

Sẽ sàng ngọn gió heo may
Câu thơ ngổn ngang miền nhớ
Mùa đông chừng như mắc nợ
Phím chùng lỡ một nhịp yêu
*
Sợi mưa cuối mùa đi lạc
Đàn chim vỗ cánh miên di
Tháng Mười Hai vờ say ngủ
Cành sương chút nắng nhu mì
*
Cuối năm mân mê lịch mỏng
Ngậm ngùi mưa bụi lay phay
Gió chừng sắt se thêm gió
Chợt thèm hơi ấm bàn tay
*
Lạc về màu xưa ký ức
Ru ta mềm nỗi dại khờ
Gửi tháng Mười Hai nông nổi
Vệt chiều loang tím vần thơ...

TỊNH BÌNH (Tây Ninh)


Phamngochien.com - 14:23 - 03/01/2021 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận