Chùm thơ bốn câu của Đặng Xuân Xuyến - Hà Nội

    

NGÂU VỀ


Chiều nay thấy se se lạnh

Hình như gió lại chuyển mùa

Ngâu về loãng chiều nên lạnh

Người tình tối có ghé qua...

 

CHIỀU LẠ

                                          - Tặng L L - 

Sợ đêm về quẩn gió xáo xác khuya

Cố vét vớt nắng chiều rơi trên lá

Chênh chao thể nụ cười nhòe áo lạ

Te tẻ chiều nhớn nhác nhón chân qua.

 

ĐÊM VỠ

                                        - Tặng V yêu - 

Đêm vấp em

Rỏn rẻn cười

Em cắn đêm vỡ

Mi huyền ngân ngấn hạt ngọc vương. 

 

ĐUỐI

Em khẽ cúi. Giọt buồn vương khóe mắt

Đốt lòng anh heo hút ánh em nhìn

Nghèn nghẹn đắng niềm đau anh chôn chặt

Nửa đời tàn. Đuối sức một niềm tin. 

 

CHIỀU

                      - Thân tặng nhà văn Lê Mai - 

Bóng nắng xiên xiên

Đổ chiều vời vợi

Gió hiu hắt gió

Buồn lay lắt buồn. 

 

MỘT TÔI

                              - Tặng cháu Đặng Hải - 

Một chai. Một chén. Một tôi thôi

Một đêm gió quẩn chỗ tôi ngồi

Một bàn tay lạnh quờ vai lạnh

Một tiếng thở dài tôi với tôi! 

 

ĐÒ CHIỀU

Chiều ghé qua bến cũ

Kìa, lầm lũi dáng ai 

Tiếng gọi dồn, khắc khoải

Ơi đò ... Ơi... Ơi đò...! 

 

CHƠI ĐÊM

Tự dưng lại muốn đi chơi phố 

Nhặt tiếng ai cười khua vỡ đêm

Ờ nhỉ... lâu rồi quên chơi phố 

Ai người năm đó có chơi đêm? 

 

BUÔNG

                                 - Với N T N - 

Chai rượu mừng tôi rót

Chén rượu buồn em bưng

Nào thì ta cùng cụng 

Chuyện đời, thôi nhé, buông. 

 

CHÚT YÊU ...

Có chút Thu về trong nắng say

Có mùi Sen dịu thoảng nhẹ bay

Có người trai ấy chiều hôm đấy

Vun một miền yêu nhẹ dâng đầy. 

    ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 


Phamngochien.com - 17:43 - 07/08/2020 - Bài của văn nghệ sĩ          

Gửi bình luận