Trang chủ
Phân loại bài viết
Bài liên quan tới PNH
Giới thiệu sách, tạp chí
Hình tượng lửa trong văn học nghệ thuật (Phạm Ngọc Hiền)
Cảm tưởng khi đọc "Thiện, ác và smart phone" của Đặng Hoàng Giang
Cảm tưởng đọc Loan mắt nhung của Nguyễn Thụy Long (Phạm Ngọc Hiền)
Nghệ thuật ngôn từ trong truyện Những ngôi sao xa xôi (Phạm Ngọc Hiền)
Điểm nhìn và giọng điệu trong truyện ngắn Vợ nhặt của Kim Lân (Phạm Ngọc Hiền)
Mấy đặc điểm của văn xuôi Việt Nam sau 1975 (Phạm Ngọc Hiền)
Nếu có người hỏi bạn: "Thầy đi dạy một tháng được bao nhiêu tiền ?" có nghĩa là họ không xem bạn là thầy giáo mà chỉ là... thợ dạy (PNH)

Hà Nội và tôi (Yên Lê)
 Hồi còn nhỏ, Tôi có một ao ước đó là một lần được ra Hà Nội, ngày ấy Hà Nội trong tôi có cái gì đó, thật hấp dẫn,thật nên thơ và đầy quyến rũ. Có lẽ lúc đó Tôi chỉ thấy Hà Nội qua chiếc tivi đen trắng, qua những lời kể của bố tôi, anh tôi và những người đã từng đến với Hà Nội.
Tình yêu không lời trong Rômêô và Juliet (Hồ Thị Quỳnh Lâm - Thừa Thiên)
 Ngạn ngữ Anh có câu" con cái thường ngồi bên mẹ nhưng lại tin tưởng ở người cha". Đúng vậy, nếu như mẹ là người chở che, vỗ về con thơ thì người bố thường nhìn chúng bằng cái nhìn cương nghị và đôi khi có vẻ lạnh lùng. Nhưng đằng sau cái vẻ dửng dưng ấy, có một thứ tình cảm khó có thể gọi tên nhưng lại nằm trong tâm khảm
Tấm áo mưa (Phong Roi Nguyen - Bình Thuận)
 Ngày mới ra trường, Thư được điều về công tác ở một xã vùng xa. Trường Thư cách trung tâm huyện cũng như cách nhà cô cả buổi đường đi xe đạp. Một xã thuần nông cuối thập niên 90 nên đời sống của người dân địa phương cũng còn nhiều khó khăn, thiếu thốn. Thư được phân công chủ nhiệm lớp Bốn, sĩ số lớp khá đông.
Về quê mẹ (Sương Thiên Lộc - Cần Thơ)
  em lại về cùng với ánh nắng ban mai rừng rực
 khi đàn chim ríu rít hót vang trên những cành dâu non óng ánh
 đàn ong say khướt bởi muôn vàn cánh hoa khoe hương tỏa sắc
 mặc cho loài bướm đa tình cũng ngất ngây giữa bạt ngàn thôn dã
Mình chia tay nhé em ! (Phạm Chí Khiêm - Vĩnh Long)
 Hòa và An yêu nhau từ thời phổ thông, sống cùng nhau khi lên đại học rồi cho tới ra làm việc. Hòa làm việc trong một công ty nước ngoài, lương cũng khá cao. An sau khi thử việc, được nhận vào một tờ báo có tiếng. Hằng ngày, An dậy sớm đi chợ lo bữa sáng chu tất mọi việc, tan ca xong là phải về lo cơm chiều
Ngôn chí tự hành (Lê Thanh Hùng - Bình Thuận)
 Gánh một gói, gồng tràn kinh nghiệm
 Sĩ phu Bắc Bình hề về hưu
 Nghe chao chát, thời gian gõ điểm
 Còn vấn đề gì hề bảo lưu?
Má tôi (Ngô Thị Học)
 Những trái bông so đũa làm tôi nhớ sau mỗi khi đi cùng má ra đồng cắt cỏ chân vịt. Tôi hái một lùm bông so đũa nấu canh cá lóc đồng. Món ăn má nấu thấy ngon và nhớ lâu. Tôi hay đòi má gọi ba về cùng ăn. Má buồn, ngày đó buồn. Một chuỗi nỗi buồn đau ấy, tôi nhỏ đâu hiểu gì giọt nước mắt
Dạo đàn (Duệ Anh - Hà Nội)
 Âm thanh run
  Đàn xao xuyến hay tôi
  Khẽ thở dài
  cô ngắm tiếng đàn cũ điệu ngân xưa
  chắp nối bập bùng
Vi khúc (Phong Roi Nguyen - Bình Thuận)
 Em là con sẻ nhỏ
  Đến bên đời ríu ran
  Ta làm cọng rơm vàng
  Lót mượt êm chiếc tổ.
Nhỏ to đời giáo (Trần Đức Tín - Cà Mau)
 Tôi - Người giáo trường thị xã đã bâng khuâng. Chắc cũng giống như bao giáo làng khác, đan xen, hình thành trong đầu những suy nghĩ mông lung... có cái gì đó vừa xa xôi vừa gần gụi trong lòng, tất cả những năm tháng gắn bó với nghề giáo đều trở nên không quan trọng. Thứ quan trọng nhất là sau bao "chuyến đò"
Rủ hạ trốn vào thu (Ngọc Vân - Cà Mau)
 Tháng tám về rủ hạ trốn vào thu
  Ru đủ giấc ngọt lành bên hiên vắng
  Mây đỏng đảnh cho mùa vàng đầy nắng
  Phía sau nhà lơ đãng giọt trong xanh
Lặng yên ngưng đọng (Vĩnh Thông)
 Nếu anh nhớ không lầm thì hôm đó hình như là một ngày mưa nặng. Có một chi tiết anh dám chắc mình nhớ rất rõ, là con đường nơi hai thằng dừng lại để bán đang ngập nước, bì bõm tới mắt cá chân. Anh và Hào phải xắn quần mà đi. À, mà phải rồi, đúng là có một cơn mưa ngày hôm ấy.
Nỗi nhớ ngày hè (Phạm Chí Khiêm - Vĩnh Long)
 Ngày hè tháng sáu, trong buổi sáng vẫn còn mờ sương lạnh. Tôi nhớ em. Đã năm năm năm rồi phải không? Tôi không còn nhìn thấy em trong sân trường cũ, không được ngắm em khi cười, không được thấy em lúc nhí nhảnh với bạn bè. Cũng năm năm tôi rời xa mái trường phổ thông ấy
Ngày đầu tiên câu mực (Phan Thanh Tâm - Cà Mau)
 Ngày đầu tiên đi câu mực Cường thử ngồi lên chiếc thúng trông như chiếc thúng của mấy bà gánh bán hàng rong ngoài chợ, có điều nó to hơn rất nhiều, lúc nào cũng cưỡi trên lưng những con sóng biển xô bờ...Cường thử làm một vài thao tác khi bơi, nó xoay dựng như con ngựa bất kham làm Cường muốn văng ra khỏi chiếc thúng to....
Dương Hằng và những viên kẹo ngọt... (Phan Nam - Quảng Nam)
 Men theo những trang viết của Dương Hằng, có thể thấy tác giả đưa độc giả về một thuở hồn nhiên, trong sáng và thú vị biết bao. Ở cái tuổi "ăn chưa no lo chưa tới" những các bạn nhỏ luôn chứng tỏ mình có cái nhìn rất lạ trước cuộc sống diệu kỳ, đó là những mảng màu tươi vui
Trang [1]   [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10]   ...  [Trang cuối]
Giới thiệu tác giả
Suy ngẫm - Tin văn
  pham tuyen: Đến với vũng tàu chắc hẳn bạn phải thưởng thức những món ăn hải sản tươi sống nơi đây mà còn đừng quên thưởng thức món chả lụa sạch hoặc chả ...
  quốc dũng: Tôi là một người con quê bà rịa vũng tàu, sinh ra và lớn lên tại vùng đất biển này. Vì thế tôi rất tự hào vì quê hương mình ngày càng phát triển ...
  Hoàng Yến Nhi: Bây giờ mới dừng chân ghé ngang nơi này. Cảm ơn thầy đã đăng rất nhiều bài có ích thường xuyên, mong thầy sẽ duy trì thói quen ấy lâu dài ạ! ...
  vu thi hoa ban: da gan 6 nam roi, nay em moi ghe tham web thay. thay cong tac o dau, con ve binh duong day nua khong thay? chuc thay manh khoe. ...
  Lê Nhất: Tham khảo thêm thể loại hội họa khác như vẽ tranh 3d ở đây ...
  Nguyễn Quang Anh: Chí lí vì nhiều lần mình cũng rơi vào điều ấy. Vậy mình làm điều gì để quên bạn nhỉ! ...
Sách của Phạm Ngọc Hiền
Liên kết trang web
Tìm kiếm
Từ khoá tìm kiếm
Lượt truy cập
Đang online: 69
Hôm nay: 1,554
Hôm qua: 3,020
Tổng cộng: 10695740
Trang web đồng hành
Tapchivan
Song ba

© Copyright 2009 - Phạm Ngọc Hiền - Email: phamngochien.com@gmail.com