Trang chủ
Phân loại bài viết
Bài liên quan tới PNH
Giới thiệu sách, tạp chí
Hình tượng lửa trong văn học nghệ thuật (Phạm Ngọc Hiền)
Cảm tưởng khi đọc "Thiện, ác và smart phone" của Đặng Hoàng Giang
Cảm tưởng đọc Loan mắt nhung của Nguyễn Thụy Long (Phạm Ngọc Hiền)
Nghệ thuật ngôn từ trong truyện Những ngôi sao xa xôi (Phạm Ngọc Hiền)
Điểm nhìn và giọng điệu trong truyện ngắn Vợ nhặt của Kim Lân (Phạm Ngọc Hiền)
Mấy đặc điểm của văn xuôi Việt Nam sau 1975 (Phạm Ngọc Hiền)
Nếu có người hỏi bạn: "Thầy đi dạy một tháng được bao nhiêu tiền ?" có nghĩa là họ không xem bạn là thầy giáo mà chỉ là... thợ dạy (PNH)

Bệnh đồng phục (Đặng Trần Hoàng Thông)
 Đã bao giờ bạn tự hỏi bản thân câu hỏi đó chưa? Đó là khi bạn đang cố sức bảo vệ quan điểm của mình dù nó là đúng, mọi người thì đang ra sức phủ định điều đó. Liệu bạn đúng hay người khác đúng? Bạn sai hay người khác sai? Nếu bạn đã rơi vào tình huống đó thì xin thưa: bạn đã rơi vào "bệnh đồng phục".
Bạn đã dành thời gian bao nhiêu cho ba, cho má ? (Kiều Thị Hồng Phúc)
  Bạn đã dành bao nhiêu thời gian cho ba, cho má ? Bạn đã dành thời gian cho Ba, cho Má của bạn chưa? Có bao giờ, chúng ta suy nghĩ sẽ còn bao nhiêu tiếng đồng hồ nữa để ngồi cạnh Ba, cạnh Má, đó là một câu hỏi thật đơn giản nhưng cũng rất khó trả lời. Điều này càng làm cho lòng chúng ta càng day dứt hơn.
Sinh viên năm đầu (Trần Anh Tuấn)
  Hồn tôi đón gió thu về
  Mở toang ra đón bốn bề đường vui
  Lòng êm như nước sông trôi
  Cứ day dứt chảy về nơi nghẹn ngào
Tiếng vọng ngõ đá "Xứ Tiên" (Phan Nam - SV ĐH Đà Nẵng)
 Bước chân vào cổng trường đại học đã hai năm nhưng tôi không nguôi nhớ về ngõ đá đã gắn bó với tôi trong suốt quãng đời ấu thơ. Trong tâm khảm của tôi luôn chất chứa những hình ảnh quen thuộc mà có lẽ sẽ đi theo tôi trong suốt cuộc đời. Xin mời bạn hãy một lần đặt chân đến vùng đất quê tôi
Ai đáng thương, ai đáng trách trong Quan Âm Thị Kính ?
 Ai cũng biết vợ chồng Thị Kính - Thiện Sỹ sống với nhau rất hạnh phúc. Người chồng kinh sử, người vợ dịu dàng ngồi khâu áo bên chồng. Nhưng cuộc đời không ai biết đến chữ ngờ, cái cảnh êm đềm đó chẳng được bao lâu. Trong một đêm nọ, lúc chồng ngủ
Dấu ấn dân gian trong thơ Nôm Nguyễn Khuyến (Trần Thị Hoa)
 Với những câu thơ đó, Nguyễn Khuyến đã sử dụng thành ngữ "sáng tai họ, điếc tai cày" nhằm ám chỉ sự giả vờ của "anh giả điếc". Anh ta chỉ giả vờ ngô nghê, dại khờ chứ thực ra anh rất khôn chứ không hề ngốc nghếch như người ta tưởng. Trong bài Tạ lại người cho hoa trà, Nguyễn Khuyến đã vận dụng thành ngữ "tóc bạc, da mồi" để chỉ người già, sức yếu
Tình yêu trong tiểu thuyết của Tào Đình và Cổ Mạn (Huỳnh Thùy Linh)
 Tiểu thuyết Trung Quốc thời hiện đại với đại diện hai nhà văn trẻ là Tào Đình và Cổ Mạn cũng đã cho chúng ta thấy được điều đó. Một tình yêu "mãnh liệt" đã vượt qua những cay đắng của cuộc đời để có được một hạnh phúc trọn vẹn. Nên ở đây, chúng tôi muốn tìm hiểu ở một khía cạnh nhỏ về tiểu thuyết của hai tác giả này
Cậu bé đáng yêu của tôi (Đỗ Thị Hà)
 Lần đầu tiên gặp em tôi vẫn nhớ, đó là hôm tổ chức Trung Thu cho các em ở bệnh viện. Ngày hôm đó mọi người ai cũng vui, tôi tin là như vậy.Bởi  trong gương mặt hài lòng của nhà tài trợ, trongtừng hoạt động nhiệt tình của những tình nguyện viên chúng tôi và trong đôi mắt hứng khởi, hồ hởi của các em đã nói lên điều đó.
Độc đáo khèn "Phằn tỵ" của người Dao đỏ (Bàn Hữu Tài)
 Cũng gần như chiếc khèn "pí lè" của người Tày, chiếc khèn "phằn tỵ" của người Dao đỏ được chế tạo khá công phu. Thân khèn có 9 lỗ gồm 8 lỗ dành cho các ngón ở phía trước và 1 lỗ duy nhất ở phía sau dùng cho ngón tay cái khi thổi, thân khèn được làm từ lõi một loại gỗ mà người Dao đỏ gọi là "xà phong" vì lõi gỗ này vừa bền, vừa chống mối mọt tốt và có ưu điểm là rất nhẹ.
Cuối ngày của tôi (Võ Thị Ngọc Duyên - SV ĐH Nha Trang)
  Vẫn là bóng chiếc xe hoàng hôn loi lẻ
   Chở lặng thinh xuống con dốc cuối cùng
   Gọt mãi vội vàng trong bài thơ muộn màng mới lớn
   Vén nụ cười - em nửa quê nửa phố
   Vẫn vướng nhằn nhọc đôi vai
Nhớ canh mướp hương của má (Cao Văn Quyền)
 Tiết trời đã bắt đầu chuyển sang mùa hạ, từng tia nắng len lỏi khắp ngõ xóm. Phố phường vốn đông đúc ngột ngạt giờ tưởng chừng như lại càng ngột  thêm mỗi khi hè đến. Trong khu nhà trọ rộng chưa đầy 10m2, mồ hôi trong tôi đã ướt đầm ướt đìa tấm áo mỏng. Tự dưng thèm về nhà quá chừng.
Không đề (Minh Trâm - SV ĐH KHXH & NV TP.HCM)
  Em trả gì tôi những tàn tro,
  làm phai màu mái tóc?
  Trả gì tôi những cười khóc,
  làm câu thơ giãy nảy luật vần?
Giàn trầu của ngoại (Cao Văn Quyền - SV ĐH Thủy Lợi Hà Nội)
 Cũng giống như bao cụ già khác trong làng, ngoại tôi trồng bên hông nhà một giàn trầu. Chả cần phải cầu kỳ, chọn cây, chăm bón giàn trầu của mgoại cứ thế mà xanh tốt. Chiều chiều ngoại cùng đám con cháu ngồi trên chõng tre ngay dưới giàn trầu hóng mát kể chuyện. Dưới giàn trầu xanh, tôi thuộc rất nhiều câu chuyện cổ tích của ngoại.
Trái tim không phân biệt màu da (Nguyễn Thị Thanh Xuân)
 Đối với tôi, cuộc sống được hiểu đơn giản là được sống, yêu thương và học tập hết mình. Nhưng có một ngày tôi chợt hiểu ra rằng: sống chỉ cho mình thì niềm vui chưa trọn vẹn. Tôi tưởng chừng như thế giới này quá tàn bạo với mình: tại sao cuộc đời lại không ưu đãi cho tôi thêm một chút chất xám để khỏi bị "rớt"Đại học. Tại sao tôi sinh ra đã không thông minh lại thêm cái tính lười ơi là lười nữa chứ.
Vệt đen (Hồng Ngọc Hạnh)
 Câu chuyện cứ vậy tiếp diễn tưởng chừng như không có hồi kết, bỗng chuông điện thoại của nó reo lên, nhạc chuông là bài hát: "promises don't come me asy" chị gái nó gọi, trả lời điện thoại xong, nó xem lại đồng hồ, giật mình vì đã 9 giờ tối rồi. Nó quay sang anh định chào về, anh nói: "nhạc chuông hay quá!" và ngỏ ý muốn nó ở lại tâm sự với anh đêm nay.
Trang [1]   [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10]   ...  [Trang cuối]
Giới thiệu tác giả
Suy ngẫm - Tin văn
  pham tuyen: Đến với vũng tàu chắc hẳn bạn phải thưởng thức những món ăn hải sản tươi sống nơi đây mà còn đừng quên thưởng thức món chả lụa sạch hoặc chả ...
  quốc dũng: Tôi là một người con quê bà rịa vũng tàu, sinh ra và lớn lên tại vùng đất biển này. Vì thế tôi rất tự hào vì quê hương mình ngày càng phát triển ...
  Hoàng Yến Nhi: Bây giờ mới dừng chân ghé ngang nơi này. Cảm ơn thầy đã đăng rất nhiều bài có ích thường xuyên, mong thầy sẽ duy trì thói quen ấy lâu dài ạ! ...
  vu thi hoa ban: da gan 6 nam roi, nay em moi ghe tham web thay. thay cong tac o dau, con ve binh duong day nua khong thay? chuc thay manh khoe. ...
  Lê Nhất: Tham khảo thêm thể loại hội họa khác như vẽ tranh 3d ở đây ...
  Nguyễn Quang Anh: Chí lí vì nhiều lần mình cũng rơi vào điều ấy. Vậy mình làm điều gì để quên bạn nhỉ! ...
Sách của Phạm Ngọc Hiền
Liên kết trang web
Tìm kiếm
Từ khoá tìm kiếm
Lượt truy cập
Đang online: 110
Hôm nay: 917
Hôm qua: 2,509
Tổng cộng: 10697612
Trang web đồng hành
Tapchivan
Song ba

© Copyright 2009 - Phạm Ngọc Hiền - Email: phamngochien.com@gmail.com